Fic Perfect Happiness – Chap 7: Hot Issue

Chap 7- Hot Issue

Flash back continue…..

Chuyến bay có cô bên cạnh ko dài như chuyến bay trước đó, anh vẫn nắm chặt lấy tay cô và chờ đợi. Xe đón ở sân bay đưa họ đến ngôi nhà,

nơi định mệnh của cả hai mà Ji Hoo đã từng có cảm giác mình như là 1 tên trộm khi sáng sớm chui vào hồ bơi của nhà người khác. Ji Hoo bảo người tài xế đợi mình ngoài xe và bước vào nhà gõ cữa, vị chủ nhà vẫn như ngài nào, niềm nở khi gặp anh:

-Ôi chàng trai trẻ?

-Cháu chào bà ạ. Lâu rồi ko gặp mà bà vẫn nhớ cháu sao?

-Sao tôi có thể quên được cặp vợ chồng dễ thương như vậy chứ? Thế cô vợ đáng yêu của cậu đâu rồi?

-Cô ấy đang ở ngoài xe bà ạ.

-Ô hay sao ko vào nhà đi, bà già này mong hai cô cậu đến chơi đến nổi mỏi cả mắt đấy. Bà vui vẻ nhìn Ji Hoo và giục anh gọi Emma vào:

-Cậu ra gọi vợ mình vào đi nhé! Để tao vào pha ít trà nóng, trời sớm thế này đi đường chắc là lạnh lắm.

Anh nhẹ nhàng ẵm Emma từ trong xe, tài xế giữ cửa cho anh để tránh va phải Emma, cô nằm ngủ ngon lành trong tay anh khiến anh có cảm giác bình yên của buổi sớm mai. Bước vào căn nhà này làm Ji Hoo cảm thấy bình yên và thư thái, anh đặt nhẹ cô ngã người xuống ghế sofa, ngay khi đó người chủ nhà đi ra rồi hỏi:

-Chuyến bay vất vả lắm hay sao mà cô bé ngủ ngon lành thế kia? Bà đặt 2 tách trà hoa cúc nóng xuống mặt bàn rồi nhìn Emma có chút lo lắng:

-Hay là con bé con thai nên sức khỏe ko tốt lắm? Ji Hoo bật cười trước câu nói:

-Ko thể nào đâu bà ạ.

-Sao lại ko? Hai đứa lấy nhau, để ta tính xem cũng phải nữa năm rồi mà vẫn ko có ý định có em bé hay sao? Ji Hoo chỉ biết mỉm cười và khi anh định nói gì đó thì bà ấy vẫn tiếp tục: “Hôm đó cô bé này ko trừng phạt cháu nhiều đấy chứ?” Anh ngạc nhiên nhìn bà còn bà thì chỉ cười khúc khích:

-Thôi nếu cháu ngại thì bà già này ko đùa cháu nữa! Ji Hoo có cảm giác bồn chồn, sao bà chủ nhà lại hỏi như thế nhỉ? Linh cảm mách bảo cho anh rằng hôm đó mà bà đang đề cập thật đáng nghi ngờ, anh thận trọng hỏi dò:

-Cũng ko nhiều lắm bà ạ! Thế vợ cháu đã kể gì với bà sao ạ? Bà cụ nhâm nhi tách trà rồi nói:

-Ừ, con bé đó thật lắm trò, còn vờ đập cả bình hoa, mà cháu cũng thật là đàn ông gì mà chỉ uống có vài ly rượu đã sai khướt, còn để vợ mình lừa thế mà ko biết! Bà lắc đầu nhìn Ji Hoo và cười với anh nhưng bà lại thấy sắc mặt anh hơi tái lại, bà hỏi dồn:

-Cháu sao vậy? Ji Hoo cuối đầu xuống đất và mỉm cười chua chát:”Mày thật là ngốc Ji Hoo à!”

-Bà ơi, chúng cháu có thể ở đây được ko ạ? Emma rất cần nơi này để tịnh dưỡng!

-Tịnh dưỡng sao? Chuyện gì thế?

………..

Ở Thụy Điển Yi Jung với Ga Eul phải chạy đi chạy lại giữa việc học và chăm sóc cho cậu bé Han Chul, hôm nay vừa tan học thì người của Yi Jung đã đến báo cho cả hai:

-Thưa cô cậu chủ, bác sĩ Flastoria vừa gọi bảo đã có kết quả xét nghiệm của cậu Han Chul rồi ạ! Cả hai nhanh chóng đến nơi và vào văn phòng gặp bác sĩ. Bác sĩ Flastoria đang chờ sẵn và niềm nở đón hai vợ chồng:

-Hai cháu đến rồi à, ngồi đi. Ga Eul ngạc nhiên nhìn ông, hôm nay cô mới chú ý đến việc bác sĩ Brown vẫn chữa bệnh cho Emma đã được thay thế bằng người bác sĩ này, cô lên tiếng hỏi:

-Bác sĩ Brown đâu rồi ạ?

-Bác sĩ Brown bị tai nạn lúc đến đây vào mấy ngày trước nên hồ sơ của Emma sẽ do ta điều trị, và dĩ nhiên cả cậu bé dễ thương này.

-Thế bác sĩ Brown vẫn ổn chứ ạ?

-Bà ấy ko sao, đang hồi sức ở phòng trên lầu 9, nếu rãnh cô bé có thể đến đó thăm.

-Vâng ạ. Vậy bác sĩ, bác sĩ bảo đã có kết quả của Han Chul, thế nào rồi ạ?

-Hai cháu đừng lo, cậu bé ko sao. Kết quả khá tốt, các cơ quan đã có chiều hướng hoạt động bình thường tuy nhiên cậu bé vẫn phải nằm trong lồng kín đến khi đủ tháng. Ga Eul và Yi Jung thở phào nhẹ nhỏm và nhìn nhau cười thật hạnh phúc, họ quay sang cảm ơn bác sĩ và muốn đi thăm Han Chul.

Đứng sau cánh cửa kính ngắm nhìn nét mặt ngây thơ của Han Chul, Yi Jung hỏi nhỏ Ga Eul:

-Vợ à.

-Sao ạ?

-Han Chul dễ thương quá em nhỉ?

-Dĩ nhiên rồi! Bố mẹ của Han Chul đều là người đẹp cả! Ga Eul vừa nói vừa tiếp tục ngắm Han Chul, Yi Jung cười thật ngọt tiếp tục âm mưu nho nhỏ của mình:

-Thế này thì nhầm nhò gì? Con của anh và em còn đẹp hơn thế này đó chứ! … Yah Ga Eul, sao em lại im lặng vậy? Ga Eul ngước lên nhìn Yi Jung”

-Anh gọi em sao? Chuyện gì thế? Yi Jung ngó lơ sang chỗ khác rồi nói:

-Thôi ko có gì! (Đúng là, giờ sao nói lại được chứ? Thôi thì hành động tốt hơn lời nói! haha!) Ga Eul nhìn bộ dạng mờ ám của Yi Jung rồi mím môi thầm nghĩ (So Yi Jung, nhìn mặt anh là em biết tỏng anh đang nghĩ gì rồi! Đừng có hòng, anh mà làm bậy là chết với em! Hứ)

………..

-Hóa ra là thế! Bà chủ nhà trầm tư sau khi nghe Ji Hoo thuật lại mọi chuyện, bà lại thổn thức khi nhớ đến chuyện của mình. Ngày xưa bà đã yêu 1 người hết lòng, bà đã cố hết sức để được ở bên cạnh chàng trai đó, dẫu biết lời hứa mông lung đó sẽ ko thể thành hiện thực nên bà đã chọn cách ra đi. Nhưng sâu thẵm trong trái tim bà vẫn hi vọng người đó sẽ thực hiện lời hứa của mình. Rồi bà lại tự cười bản thân mình vì chưa bao giờ người đó hỏi bà về quê hương của bà cả, người đó chỉ cười và hứa sẽ cùng bà về đó sống những chuỗi ngày hạnh phúc mà thôi. Bà theo học khoa môi trường nên sau khi tốt nghiệp, bà đã chờ người đó suốt nữa năm nhưng có vẻ người đó hoàn toàn quên mất lời hẹn ước. Và rồi bà biết việc duy nhất mình có thể làm là hãy lặng lẽ ôm chặt mối tình đó và thực hiện lời hứa với người bố thân yêu là trở về quê hương.

Đã nhiều năm nhưng bà vẫn ko tài nào quên được ông, tâm nguyện duy nhất trước khi bà rời khỏi thế gian này là được gặp người đó lần cuối. Nhưng thời gian chỉ còn nữa năm, liệu phép màu có xảy đến hay ko? Nghe tiếng Ji Hoo gọi, bà tách mình ra khỏi dòng suy nghĩ mơ hồ:

-À ừ, bà lên lầu dọn phòng cho hai cháu vậy! Giờ trời bớt lạnh rồi, cháu đưa Emma ra ngoài vườn ngồi chơi một chút đi, khi nào dọn phòng xong thì ẵm con bé lên nghĩ ngơi.

-Vâng. Bà vừa đi khuất thì Ji Hoo bế Emma ra ngoài vườn, cạnh hồ bơi có 1 chiếc ghế bành, anh nhẹ đặt cô nằm xuống đó và kéo chiếc ghế nhựa ngồi ngay bên cạnh. Nắm lấy bàn tay cô Ji Hoo cảm nhận mọi thứ xung quanh vẫn như vậy, nhưng con người lại ko thể như cảnh vật lúc này. Dù rằng anh đã dần nhận ra vị trí của cô trong tim mình nhưng sự tổn thương mà anh gây ra thì Ji Hoo tự hỏi liệu mình có thể bù đắp được hay ko? Ko thể nào ngờ tới chỉ vì một vài ly rượu lại đẩy mọi chuyện đến nước ko thể giản hồi, nhưng có lẻ bản thân anh cũng chẳng thể trách chúng. Chẳng phải vì bản thân anh hay sao? Rượu chỉ là một nhân tố nào đó.

-Em thật là ngốc có biết ko? Sao lại giấu anh chuyện đó chứ? Chẳng lẽ đối với em anh là một tên vô trách nhiệm như vậy sao? Nhưng anh nghĩ có phải vì em sợ anh là một người quá trách nhiệm hay ko? Em sợ anh vì trách nhiệm mà đến với em, sợ tình cảm của anh là giả dối, sợ mình sẽ là gánh nặng cho anh. Nhưng em có biết sự im lặng của em rất tàn nhẫn ko? Em cứ như hơi nước biến mất tăm vậy, em thậm chí ko cho anh một cơ hội nữa, ko biết từ khi nào anh lại cảm thấy nhớ em nhiều như vậy? Có một điều bản thân anh cũng ko ngờ tới… em có biết là gì ko Emma. Ji Hoo nhìn cô rồi lại tự cười và nói:”Đó chính là hình ảnh của em luôn xuất hiện mỗi khi anh nhắm mắt lại, lúc đầu anh cũng chẳng hiểu nổi nhưng sự trở về của Seo Hyun noona đã thức tỉnh anh. Anh xin lỗi vì đã đứng im khi chị ấy hôn anh nhưng anh thề với em là lúc đó anh ko có cảm giác gì đâu đó! Emma à, nắng lên rồi, nước hồ bơi lúc này ấm lắm đó, em có muốn anh dạy em bơi ko?

Ji Hoo thở dài vuốt nhẹ hai má của cô rồi quay sang khi bà chủ nhà gọi anh bế cô lên phòng nghĩ ngơi. Đặt nhẹ cô xuống chiếc giường lúc xưa, anh chỉnh đầu cô nằm ngay lại nơi chiếc gối bông mềm mại. Ji Hoo cởi chiếc áo khoát ngoài đặt ở chiếc ghế salon nhỏ rồi cũng ngã lưng nằm xuống cạnh cô, anh xoay người sang ôm lấy cô và cũng dần chìm vào giấc ngủ sau một chuyến bay dài ko chợp mắt.

===== Ba tháng 3 tuần nhanh chóng trôi qua, hằng ngày Ji Hoo đều cõng Emma ra hồ bơi hóng mát hoặc cùng bà ra thị trấn mua đồ. Cõng cô trên lưng Ji Hoo bắt đầu ngân nga kể cho Emma những thứ mình thấy trên đường, đôi lúc anh còn ngân nga vài điệu hát thật nhẹ nhàng. Ở tại Thụy Điển đứa con bé bỏng của họ cũng đã được xuất viện khi vừa đủ tháng, Ga Eul và Yi Jung dù bận rộn nhưng vẫn bỏ cả buổi học để đến đón Han Chul. Suốt thời gian qua hai vợ chồng tất bật trang hoàng lại nhà của Yi Jung thích hợp hơn cho trẻ nhỏ, họ cùng mua sắm những vật dụng cần thiết nhất nhất như những ông bố bà mẹ thật thụ. Lúc chuẩn bị đến bệnh viện đón Han Chul thì Yi Jung hỏi:

-Ga Eul à, em để cái ghế dành cho em bé khi ngồi xe đâu rồi?

-Ghế nào cơ? Chẳng phải chỉ cần ẵm là được sao? Bé thế sao đã biết ngồi chứ? Ga Eul ngây thơ hỏi. Yi Jung lắc đầu rồi trêu:

-Em thật là, phải đặt Han Chul vào cái ghế đó rồi để ở ghế sau, như thế mới an toàn chứ? Hôm qua anh đã mua rồi, chắc để trong nhà, để anh vào lấy. Yi Jung vừa đi thì Ga Eul tự hỏi mình:”Sao anh ấy lại rành thế ko biết?”

Chỉ một thoáng thì cả hai đã đưa được Han Chul về nhà, cậu bé vẫn nằm ngủ bình yên trên chiếc ghế riêng biệt của mình. Yi Jung dừng xe và vội mở cửa cho Ga Eul nhưng thấy cô có vẻ chần chừ anh liền hỏi:

-Ga Eul… em sao vậy? Sao ko bế Han Chul xuống? Ga Eul nhìn Yi Jung bẻn lẻn rồi nói:

-Bê cả cái ghế này ra hay sao anh? Yi Jung phì cười:

-Em ẵm Han Chul thôi cũng được!

-Nhưng em… em sợ làm rớt Han Chul… thằng bé nhỏ quá, lỡ làm nó đau thì sao? Yi Jung cười trấn an cô:

-Em yêu thương Han Chul như thế thì sẽ ko làm thằng bé đau được đâu. Với lại lúc nãy có y tá giúp em đặt Han Chul lên xe, giờ ko còn y tá, ko lẽ em trông cậy vào anh sao? Ga Eul bỉu môi nhìn Yi Jung và trêu:

-Anh cũng biết tính mình hậu đậu nữa sao? Chà anh hơn Jun Pyo oppa được điểm đó đấy!

-Chọc anh đủ rồi đấy! Mau bế Han Chul vào nhà thôi, ngòai trời gió lắm đấy!

==== Cũng như thường lệ, cứ độ khoảng 4, 5 h chiều là Ji Hoo bắt đầu chuẩn bị nước để tắm cho Emma. Giờ này thường bà chủ nhà sẽ ra ngoài mua một ít hải sản tươi hoặc vài món đồ lặt vặt cho bữa tối. Emma thường sẽ được Ji Hoo đặt ở chiếc ghế đẩu tre ngoài phòng khách thưởng thức âm nhạc trong lúc Ji Hoo cùng bà chuẩn bị thức ăn. Bữa ăn của cô chỉ là những giờ truyền nước biển và chất dinh dưỡng, mỗi lần như thế Ji Hoo đều ngồi cạnh cô nói chuyện hoặc kể một mẫu chuyện thú vị nào đó. Hôm nay trời bắt đầu chuyển lạnh nên Ji Hoo quyết định giờ tắm nên dời lên đôi chút để có thể sưởi ấm cho cô bằng một chút sự ấm áp của nắng chiều. Ji Hoo mở tủ lấy một cái khăn màu nâu đậm thật to rồi đặt ở mép giường. Sau đó anh vào phòng tắm và rửa sơ bồn trước khi cho nước lấp đầy nó, anh dùng một ít sữa tắm hương cỏ biển, một thứ mùi hương đặc biệt do chính bà chủ nhà sáng chế. Trong lúc chờ bồn nước đầy, anh lại trở ra phòng ngủ rồi nhẹ nhàng ẵm cô chuyển từ giường ngủ sang chiếc ghế salon. Tung chiếc khăn tắm đã chuẩn bị sẵn, Ji Hoo tung nó ra và phủ lên mặt giường. Anh đi lại gần nơi cô đang nằm và bắt đầu giúp cô cởi chiếc đầm xanh biển đang mặc. Ji Hoo chợt mỉm cười nhớ lại ngày đầu tiên mình làm việc này, anh đã năn nỉ bà chủ nhà giúp anh tắm cho Emma nhưng bà lại lấy 1 cái cớ quá hợp lý: “Ta già rồi ko làm được việc này đâu, với lại con bé là vợ cháu mà, đúng ko Ji Hoo?” Anh đành bấm bụng thực hiện nghĩa vụ “làm chồng” của mình. Hôm đó Emma được cô y tá thay cho một chiếc áo sơ mi và chiếc quần vải coton, Ji Hoo phải mất gần cả tiếng mới làm xong việc đó. Tay anh khá run khi nghĩ đến việc có lẽ mình sẽ ăn đòn khi bất chợt Emma tỉnh dậy, nhưng đã mấy tháng rồi nên Ji Hoo cũng dần quen với việc này. Anh luôn tự nhủ chẳng phải anh cũng đã thấy hết rồi sao? Mặc dù có lẻ anh ko nhớ gì nhưng trên thực tế thì anh đã thấy nên có lẽ đó sẽ là một cái cớ tốt. Chí ít ra thì anh vẫn sẽ toàn mạng với Emma nếu trong 1 trường hợp bất khả kháng.

Sau khi cỡi hết đồ xong, Ji Hoo lại ẵm cô đặt vào bồn nước đã gần đầy. Anh tắt nước và ngã đầu cô lên thành bồn anh vừa đặt thêm một chiếc khăn. Ji Hoo bắt đầu tháo dợi dây cột tóc của cô, anh làm ướt tóc bằng vòi hoa sen rồi đổ một ít dầu gội đầu và bắt đầu tạo bọt. Anh nhẹ nhàng massage tóc cho cô và hỏi:

-Thế này có dễ chịu ko vợ yêu? Đã vài tháng nay Ji Hoo cũng dần ko thấy ngượng mỗi khi gọi cô như thế, người ngoài mỗi lần thấy anh cõng và chăm sóc Emma đều buộc miệng khen rằng cặp vợ chồng này dễ thương quá. Mỗi lần nghe như vậy anh đều mỉm cười và hỏi Emma:”Vợ yêu à, ai cũng bảo chúng ta đẹp đôi kìa em.” Với ta lầy vòi hoa sen từ từ xã hết bọt trên tóc của cô, Ji Hoo lại lau sơ tóc cô rồi dùng một chiếc khăn khác ủ gọn tóc và bắt đầu tắm cho cô.

Sau khi xã nước thật sạch, Ji Hoo lại 1 lần nữa ẵm cô ra khỏi bồn và từ từ tiến lại chiếc giường đang trãi sẵn chiếc khăn bông thật dày. Anh phải thật nhanh chân vì sợ Emma có lẻ sẽ lạnh mất, vừa đặt cô xuống giường, Ji Hoo nhanh chóng lấy khăn lau thật khô người của cô và quấn cô lại ko cho bất kỳ cơn gió nào có cơ hội làm Emma lạnh. Rút nhẹ tấm khăn hơi ẩm vì những giọt nước con vương trên người cô lúc mới tắm xong, Ji Hoo thảy nó sang chiếc ghế gần đó rồi lấy chăn phủ lên người cô. Ji Hoo đến tủ áo lấy cho cô một chiếc đầm ngủ khác. Vừa xoay lại anh thấy Emma đã mỡ mắt và nhìn xung quanh, thân thể anh như đông cứng, anh đã đứng rất lâu trước khi có thể chạy thật nhanh đến ôm lấy cô.

====Ở Thụy Điển thì mọi chuyện có vẻ ko bình yên như vậy, hai vợ chồng họ So thì tất bật. Sắp hết học kỳ nên cả hai phải lo bài luận để nộp nên thời gian gặp nhau cũng dần thưa bớt, thời gian ngồi xe về nhà là giây phút Yi Jung có thể nói chuyện được với Ga Eul nhưng tiếc là chỉ có 5 phút. Yi Jung đã tự mắng mình là tên ngốc, đáng lẻ anh phải chuyển nhà xa trường, mà có ai ngờ mọi chuyện lại diễn biến theo hướng này cơ chứ? Chẳng biết Han Chul có phải là thánh hay ko nữa? Cứ mỗi lần Yi Jung với Ga Eul về đến nhà là cứ y như rằng nó khóc ré lên, chỉ khi nào cả hai vào chơi cùng, mỗi người phải thay phiên bế nó thì thằng bé mới thôi khóc. Nhưng sau mỗi lần như thế Han Chul đều cười hoặc giả vờ mặt làm xấu khiến Ga Eul và Yi Jung có 1 phen cười ngất ngưỡng.

Tối hôm đó, sau khi đã dỗ cho Han Chul ngủ, Yi Jung bất ngờ xuất hiện sau lưng của Ga Eul, cô giật mình và may là Yi Jung đã kịp bịt miệng Ga Eul lại:

-Suỵt, em là la là con thức đấy, lúc đó khó mà dỗ thằng bé ngủ lại lắm. Ga Eul nhìn anh nghiêm mặt và kéo Yi Jung ra khỏi phòng của thằng bé, khi cánh cửa đóng lại thì Ga Eul nói:

-Ya, làm em giật mình, Han Chul mà thức thì anh biết tay em đấy! Yi Jung ko nói gì mà chỉ im lặng nhìn Ga Eul, ánh mắt anh hẹp dần và di chuyển khắp nơi. Bắt gặp ánh nhìn từ đầu đến chân của Yi Jung, Ga Eul gai người và hỏi nhỏ:

-Yi Jung, anh sao vậy? Anh bị bệnh à? Yi Jung gật đầu.

-Anh bị bệnh gì cơ? Đâu em xem nào? Ga Eul sờ trán của Yi Jung rồi nhìn sắc mặt của anh:”Vẫn bình thường mà, sắc mặt hồng hào, anh cũng đâu có bị nóng đâu! Hay là anh đau bụng?” Yi Jung vòng tay ôm cô vào lòng rồi hỏi:

-Em có nghe gì ko Ga Eul?

-Nghe gì cơ?

-Thì tai em đang đặt ngay tim anh đấy! Em có nghe thấy nhịp tim của anh ko?

-Hình như tim anh đập hơi nhanh thì phải! hay anh có vấn đề về tim, ko được phải đi khám ngay. Ga Eul thoát khỏi cái ôm của anh và nắm tay Yi Jung kéo đi: “Yi Jung à, về phòng thay đồ rồi đi khám, em sẽ sang dặn mấy chị giúp việc trông chừng Han Chul.” Đến phòng Ga Eul kéo Yi Jung vào trong:”Anh thay đồ nhanh đi …” Yi Jung tiến đến đóng chặt cửa phòng và khóa lại:

-Em đúng là ngây thơ mà nhưng lại thật thông minh, anh chưa nói gì đã tự hiểu rồi! Ga Eul chớp mắt nhìn anh, rồi lại đảo mắt nhìn quanh phòng, cô đỏ mặt nhìn anh:

-Anh…anh… Yi Jung tiến lại gần Ga Eul, anh ôm cô vào lòng, cuối xuống hỏi nhỏ và tai cô:

-Anh thì sao hả vợ của anh? Từ khi gặp lại đến giờ, anh chỉ mới tranh thủ được có mỗi 1 lần, hôm nay anh ko nên phí phạm cơ hội em nhỉ? Mặt của Ga Eul càng đỏ và nóng dần lên, cô đánh vào ngực anh:

-Anh làm gì thế? Thả em ra đi, giờ này trễ rồi! Giọng anh như mật rót vào tâm trí cô:

-Trễ thì đâu có sao đâu em, giờ này thích hợp quá còn gì? Yi Jung nới lỏng vòng tay hơn, anh nhìn sâu vào mắt Ga Eul rồi từ từ nâng cắm cô lên. Cả hai đắm chìm trong ánh mắt của nhau cho đến khi đôi môi khao khát của họ chạm vào nhau. Mọi cảm xúc bùng nổ, thời gian qua họ quá bận rộn vì chuyện của Ji Hoo và Emma, còn cả Han Chul nữa nên cả hai chẳng còn lấy thời gian dành cho nhau. Ga Eul đưa tay ôm lấy eo anh, Yi Jung nhẹ nâng cổ cô lên cho nụ hôn thêm nồng nàn. Yi Jung lùi bước và kéo theo cả Ga Eul, Yi Jung đụng thành giường và ngã xuống. Ga Eul nằm trên người anh và tiếp tục nụ hôn say đắm của họ, Yi Jung lướt tay nâng cao chiếc váy cô đang mặc và gần như chạm đến ngang lưng thì tiếng khóc của Han Chul đã phá hủy tất cả. Ga Eul đẩy Yi Jung ra và chạy ngay sang phòng của thằng bé, còn lại Yi Jung một mình trong phòng, anh ngã đầu xuống nệm và thở dài:

-Han Chul à, chẳng phải con đã ngủ rồi sao? Sao lại thức dậy đúng lúc thế? Hay con muốn phá bố vậy, con thật giống bố Ji Hoo ở cái màn phá rối ngay lúc quan trọng. Hồi ở bệnh viện, mình đang hôn Ga Eul thì thằng đó cũng nhào vô phá đám, đúng là con nhà tông ko giống lông cũng giống cánh mà! Haiz…….

Kể từ dạo đó, cứ hễ Yi Jung mon men lại gần Ga Eul thì thằng bé lại cứ ré lên như vậy, hễ cả hai chơi cùng nó thì nó lại cười suốt và rất nghe lời.

Cont……..

-Đây là đâu vậy? Emma đảo mắt nhìn xung quanh, đôi mắt còn khá mệt mỏi. Ji Hoo đã đến cạnh cô, anh ngồi lên giường và từ từ đưa tay chạm vào khuôn mặt cô, anh lắp bắp lên tiếng:

-Emma, em tỉnh rồi sao?

BỐP… Cô bật dậy làm trán của hai người đụng nhau nghe rõ to, Emma hơi choáng và gần như ngã ngữa nhưng Ji Hoo đã nhanh tại đỡ lấy cô, anh khá nổi giận và trầm giọng xuống:

-Em làm gì vậy hả? … Emma, em ko sao chứ? Nào nằm yên để anh xem nào.

-Đầu tôi đau quá! Đau quá… Ji Hoo đặt cô xuống giường và dặn:

-Em nằm yên đó! Nói rồi anh bắt đầu kiểm tròng mắt của cô và nhịp tim bằng việc bắt mạch, mọi việc có vẻ khá ổn nhưng Emma vẫn cảm thấy khá đau đầu. Anh nghĩ chắc có lẽ do cú va vừa rồi:

-Chắc do lúc nãy bị va nên em vẫn còn đau, nằm yên đó đợi anh. Ji Hoo quơ chiếc váy sạch anh đã chuẩn bị khi nãy nâng người cô lên để mặc váy. Nhưng vừa chạm vào người cô thì Emma đã yếu ớt lên tiếng:

-Anh kia, anh làm gì vậy?

-Ko làm vậy em sẽ bị lạnh mất! Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của anh lúc mặc quần áo cho mình, đầu óc cô lại trở nên rối loạn. Cô chẳng biết mình là ai, mình đang ở đâu và quan trọng người con trai đứng trước mặt cô là ai. Có vẻ anh ta ko có ý đồ xấu nhưng việc thức dậy trong hoàn cảnh như vậy thì Emma ko tìm được 1 lý giải nào khác. Người cô ko một mãnh vải, lại nằm trên giường, và rồi tên đó lại còn đang thay đồ cho cô nữa chứ? Chỉ bằng vài động tác nhẹ nhàng người lạ mặt kia đã giúp cô thay áo xong, anh ta ân cần hỏi cô:

-Em nằm đây ngoan nhé! Anh xuống báo cho bà biết! Anh sẽ lên ngay!

Ji Hoo mừng rỡ chạy ngay xuống nhà báo ngay cho vị chủ nhà tốt bụng:

-Bà ơi, vợ cháu tỉnh rồi, bà ơi!!!!!! Bà đi đâu rồi nhỉ? Đúng rồi mình cần phải gọi cho bác sĩ Flastoria. Vừa nghe tin Emma tỉnh, bác sĩ đã báo ngay cho Ga Eul và Yi Jung để họ đỡ lo hơn, theo đề nghị khẩn thiết của Ji Hoo, ông Flastoria nhanh chóng sắp xếp công việc đến ngay New Caledonia nhanh nhất có thể.

Chuyến bay đáp lúc khoản buổi trưa nên nắng cũng ít nhiều làm người ta khá khó chịu, ông theo địa chỉ đến căn nhà đó nhưng vừa đến nơi đã ko khỏi ngỡ ngàng. Từ cách thiết kế hồ bơi ngoài vườn cho đến việc dùng hoa hồng trang trí quanh nhà, cô gái năm nào đã từng nói với ông rằng:”Anh có biết chăm sóc hoa hồng là 1 công việc đòi hỏi tỉ mỉ ko, trồng hoa hồng quanh nhà như thế rất khó đấy!” Ông lại bật cười khi mình vẫn cứ nằng nặc đòi người ấy hãy trồng hoa hồng trong căn nhà chung của hai người. Ông mỉm cười chua chát và tiến đến bấm chuông. Ji Hoo vui mừng mở cửa và chào đón ông:

-Bác sĩ, ông đến rồi, vào nhà đi ạ. Ông từ từ tiến vào ngôi nhà và có 1 cảm giác quen thuộc thông qua tưng ngóc ngách và cách điệu trong sự trang trí.

-Bà ơi, bà xong chưa, bà ra đây đi ạ. Ji Hoo với gọi vào khi bà chủ nhà đang pha 1 ít trà hoa cúc mời khách, anh lại quay sang nói với ông:” Cháu sẽ giới thiệu bà chủ nhà tốt bụng cho bác sĩ quen ạ.”  Ông mỉm cười và hỏi:

-Tình trạng của Emma sao rồi?

-Cô ấy có vẻ rất bình thường nhưng cô ấy hình như đã mất hoàn toàn ký ức.

-Tình trạng đó thì cũng có thể xảy ra lắm! Thế cô bé đâu rồi?

-Cô ấy đang chuẩn bị trà trong ấy với bà chủ nhà đấy ạ!

-Đây trà đây! Cầm khay trà trên tay của bà rơi xuống đất vỡ tan tành khi ông vừa quay mặt lại, cả hai nhìn nhau bất động cho đến khi Emma bước ra mang theo một ít bánh. Cả Ji Hoo cũng đứng lên và nhận được ánh mắt khó hiểu từ Emma, Ji Hoo trầm tư 1 lúc rồi đi đến gần Emma thì thầm với cô vài câu. Ngay sau đó, Emma đi đến và đẩy bà chủ nhà đi ra vườn ngồi, Ji Hoo tiến đến và nói:

-Bác sĩ, có lẽ cơ hội cuối cùng đã đến với ông rồi, cháu hi vọng ông sẽ nắm bắt được. Anh cuối xuống nhặt những mãnh vỡ gọn lại và đi theo ra ngoài. Cả hai đang ngồi đối diện nhau, cả hai ko nói với nhau câu nào còn Emma thì bị kẹt ở giữa, có vẻ cô ko dám dời bà chủ nhà. Anh tiến đến và khoát vai cô rồi nói:

-Vợ yêu, chúng ta đi vào chuẩn bị thức ăn tối cho cả nhà nhé! Anh chỉ nhẹ mỉm cười rồi kéo cô đi cùng với mình.

………..

-Anh tránh ra coi nào, đừng có mà lợi dụng tôi đấy. Emma khó chịu đẩy Ji Hoo ra khi cả hai đang trốn sau lùm cây rình rập, Ji Hoo vẫn tĩnh như rụi, anh còn vòng tay ôm cô sát lại mình hơn và nói thật nhỏ:

-Em mà còn la nữa thì kế hoạch coi như hỏng bét đấy!

-Này chuyện lúc nãy anh kể có thật ko vậy?

-Nếu em ko muốn bà được hạnh phúc thì có thể ko tin anh mà.

-Tránh ra một chút đi…

Sau suốt mấy tiếng rình rập thì trời cũng đã tối tự bao giờ, hai người họ ngồi nói chuyện với nhau khá điềm tĩnh như những người bạn lâu năm, còn Ji Hoo và Emma thì cứ phải căng mắt ra mà đoán xem cả hai đang nói những gì. Nói một hồi thì bà chủ nhà hướng mắt về phía bụi rậm và hỏi:

-Rình thế đủ rồi đấy! Sao bảo sẽ đi nấu cơm tối mà? Cả hai đứng lên gãi đầu hối lỗi nhìn hai vị trưởng bối một cách ngượng ngịu.

Trong lúc chờ bà chủ nhà nấu bữa tối, bác sĩ Flatoria bắt đầu khám cho Emma.

-Cô bé tình trạng sức khỏe rất tốt, còn chuyện ký ức thì có lẽ vì ko muốn nhớ đó thôi. Nhớ lại hay ko là tùy vào cô bé đấy. Ông tháo ống nghe cất vào hộp thuốc rồi xoa đầu Emma:”Còn nhiều người mong cô bé lắm, hãy mau khỏe nhé!” Bữa ăn diễn ra khá miễn cưỡng sau đó và thật may nó đã kết thúc nhanh chóng, hai người lớn giục hai đứa trẻ mau đi ngủ sớm và cảnh cáo rằng họ sẽ ko tha nếu có thêm vài con ong vò vẽ nào đó. Ji Hoo ngập ngừng vài giây và quay lại nói:

-Cho cháu một ly rượu đi! Hai người quay sang nhìn nhau ngạc nhiên nhưng bác sĩ Flastoria lại giục người bạn lâu năm của mình:”Hãy lấy cho cậu ấy 1 ly đi vậy!” Emma đã đi lên lầu từ khi nãy và đang tìm một chiếc đầm ngủ thật thoải mái, lúc nãy bác sĩ Flastoria có cho cô uống thuốc nên giờ đầu óc của Emma hơi bị choáng váng và chỉ muốn đi ngủ thật sớm mà thôi.

Đang với tay tháo chiếc khóa sau lưng thì một giọng nói thật nhỏ vang lên sau lưng cô:

-Có cần anh giúp ko em yêu? Emma giật bắn người và loạng choạng ngã xuống đất nhưng Ji Hoo đã nhanh chóng đỡ lấy cô, mặt anh hơi hồng lên, có lẽ do rượu chăng nhưng gương mặt của Emma thì hoàn toàn chuyển thành màu đỏ. Giây phút có thể nói là lãng mạn cho đến khi Emma đẩy Ji Hoo ra và cố đứng bằng sức mình:

-Này, anh làm gì đấy? Đừng có nghĩ say rồi muốn làm gì thì làm đấy?

-Chúng ta là vợ chồng mà, chuyện gì cũng đã thử qua hết rồi! Anh vẫn cứ tiến đến gần cô hơn mặc cho Emma có nói gì đi nữa.

-Chết đi. Cô quơ vội chiếc bình hoa lúc đang lùi bước vào chọi thẳng về hướng của Ji Hoo.

Chiếc bình làm trán anh bị thương, choáng váng Ji Hoo té ngữa xuống sàn, Emma sững người khi thấy máu bắt đầu chảy, cô chạy đến chỗ anh:

-Nè, anh…anh có sao ko vậy? Chết rồi? Máu, máu chảy rồi, nhiều máu quá, làm sao đây? Nghe giọng nói lắp bắp của cô, Ji Hoo cố gắng trấn an dù anh vẫn đang rất đau:

-Emma, Emma, nghe anh nói này! Anh ko sao? Em ko cần hốt hoảng, giờ đỡ anh lại giường nằm, trong phòng tắm có ít bông băng, em vào lấy đi, sẽ ko sao đâu. Cô lấy hết can đảm đỡ anh đứng dậy và khó nhọc đưa anh lên giường:

-Anh nặng quá! Khi lấy xong mọi thứ, Emma nhìn chúng một hình ảnh chợt thoáng qua, với cô hình như những thứ này khá quen thuộc, nhất là dấu thập đỏ trên hộp thuốc, nhưng nhanh chóng thoát khỏi suy nghĩ đó. Thoan thoắt Emma đã băng bó xong cho Ji Hoo, cô đỡ anh nằm xuống giường và đắp chăn lại, ngay khi cô toan đứng lên thì bỗng Ji Hoo ôm đầu kêu lên:

-Nè, anh ko sao chứ? Anh đau chỗ nào vậy?

-Đầu anh nhức quá!

-Hay để tôi đi gọi bác sĩ Flastoria. Ji Hoo níu tay cô lại rồi nói:

-Em ko nghe bà bảo sẽ đập chết ruồi muỗi vo ve hay sao?

-Nhưng anh đang bị thương mà, bà sẽ ko mắng đâu! Ji Hoo kéo làm Emma ngã nhào xuống người anh:

-Thấy em lo thế này thì anh hết đau rồi, anh ko sao mà, nhưng đúng là nhức đầu thật, anh muốn đi ngủ. Emma đỏ cả mặt khi nghe những lời nói đó, cô cảm nhận mặt mình đang nóng bừng lên khi tay anh đang ôm chặt eo của mình:

-Nè, anh ôm thế này làm sao mà ngủ được, anh thả tôi ra trước đi. Nhưng lại ko nhận được câu trả lời từ anh, cô ngước lên nhìn thì thấy Ji Hoo đã ngủ từ khi nào, Emma lầm bầm 1 cách ngờ vực:”Chẳng biết là thật hay giả vờ, vừa nãy bảo đau đầu mà chớp mắt đã ngủ rồi, này anh ôm thế này làm sao tôi ngủ chứ hả? Này…”

(Phải phạt em vì dám hành hung anh, ôm chặt như thế thì khó lòng mà chạy thoát được, anh đi ngủ đây!)

******

Tiếng khóc của Han Chul làm náo động cả nhà, vì đã hơn 6h tối mà bố mẹ họ So đáng yêu của cậu bé vẫn chưa về. Ga Eul phải tìm kiếm một vài tư liệu cho luận án nên Yi Jung sau giờ học cũng ở miết trong thư viện giúp cô một tay. Hai người loay hoay mãi mà ko nhận ra trời đã chẳng còn sớm sủa là mấy. Ga Eul kệ nệ bê một chồng sách thật to, nó che cả mặt cô làm cô nàng cứ phải dựa theo dãy tủ sách mà đi. Đang đi thì bỗng Ga Eul trượt chân và té nhào đụng vào kệ sách bên tay trái, chồng sách cô đang ôm rớt xuống đất và đè lên chân cô làm nó ko cử động được. Kệ sách bên trái thì do bị va mạnh nên sách trên đó rớt ngay xuống nơi Ga Eul đang bị té nhào. May sao Yi Jung ở tủ sách bên cạnh nghe tiếng động đã kịp thời chạy đến kéo Ga Eul ra, cô đổ ập lên người anh và Yi Jung ko đợi 1 giây nào để ôm lấy cô vào lòng.

-Em có sao ko Ga Eul?

-Em không sao, anh ổn chứ?

-Ừ, để anh đỡ em đứng dậy nào. … Em thật là, để anh xem, em sao vậy? Thấy chân Ga Eul đứng có vẻ ko vững, Yi Jung lo lắng hỏi ngay. Nhưng Ga Eul chỉ lắc đầu và cười trừ, anh nhìn đồng hồ và nói:

-Trễ vậy rồi sao? Về thôi em, chân em đau thế này phải về trườm đá ko thì tối nay em ngủ ko ngon đâu! Nói rồi anh nhanh chóng ngồi xuống và bảo:

-Nào lên anh cõng. Ga Eul từ từ ngã về phía trước, tấm lưng êm ái và trãi rộng của anh đã đỡ trọn của người cô, Ga Eul thoải mái dựa hẵn người vào anh rồi dựa đầu và nhắm mắt lại thư giản. Hơi ấm truyền một mùi hương đặc trưng của anh làm sự mệt mỏi của Ga Eul cũng giảm dần, cô mỉm cười và dần chìm vào giấc ngủ.

Vừa về đến nhà thì tiếng khóc của Han Chul đã đánh thức Ga Eul:

-Anh à, hình như con khóc đúng ko?

-Chắc vậy, để vào xem thế nào? Sao thằng bé lại khóc dữ vậy?

-Cô cậu chủ về thì tốt quá, cậu Han Chul khóc suốt 2 tiếng rồi, dỗ sao cũng ko chịu nín. Thằng bé vừa thấy Ga Eul và Yi Jung thì càng khóc dữ dội hơn, Yi Jung đặt Ga Eul ngồi xuống sofa và tiến đến đưa tay bế Han Chul. Cậu bé vùi đầu vào cô giúp việc đang bế mình và đẩy Yi Jung ra, anh đành phải xuống giọng:

-Han Chul ngoan, bố xin lỗi vì về muộn nhé, con cho bố bế nào, từ nay bố mẹ sẽ ko về muộn nữa. Được ko? Ga Eul cũng lên tiếng:

-Han Chul à, bố mẹ bế con vào giường lớn nằm nhé, rồi bố mẹ sẽ chơi với Han Chul, được ko? Đừng giận bố nữa mà con? Nghe thấy thế thì cậu bé mới chịu để cho Yi Jung bế, anh nhẹ nhàng đón lấy Han Chul, dù còn khóc nhưng Han Chul ko đẩy Yi Jung ra nữa, cậu bé hơi dụi đầu vào vai anh rồi cạp cạp vào vai anh như thể hiện 1 sự trừng phạt nho nhỏ.

Bế Han Chul về phòng, Ga Eul thì được 2 cô giúp việc đỡ nên vào sau một tí. Cả hai đặt cậu bé nằm ở giữa và bắt đầu đùa giỡn và nựng nụi thằng bé. Thật lạ chỉ sau một hồi thì Han Chul nhắm mắt ngủ ngon lành, Yi Jung nhìn nét mặt của Ga Eul khi hát ru Han Chul mà lòng anh dấy lên 1 mong ước khó tả:

-Vợ à

-Sao thế anh?

-Anh muốn làm bố!

-Chẳng phải Han Chul cũng gọi anh là bố sao?

-Sao mà giống chứ? Han Chul cũng muốn có em chơi cùng mà?

-Anh thật là, ko đàng hoàng gì cả? Con đang nằm đây mà?

-Nhưng anh cũng đang nằm đây nè! Anh vươn người sang hôn vào trán Ga Eul, hai người nhìn sâu vào mắt nhau, trong ánh mắt họ ánh lên một sự quan tâm dành cho nhau. Ánh mắt anh chuyển xuống đôi môi ửng hồng nhưng hơi khô sau 1 ngày học vất vả. Dùng chiếc lưỡi ấm áp, anh muốn xóa đi mọi dấu vết của sự mệt mỏi nơi cô, cô hạnh púc trong sự quan tâm ngập tràn của anh, tay Ga Eul dần nâng lên cao và ôm sát lấy cổ của anh.

-Oa…oa….oa. Cả hai cũng nhìn sang thấy Han Chul đang khóc ngất lên nên đành lắc đầu chào thua:

-Để anh đưa Han Chul sang phòng thằng bé, như thế con mới được ngủ thoải mái em nhỉ? Nói rồi anh nhanh chóng ẵm Han Chul đi thật nhanh.

………

-Han Chul à, bố mệt quá, con tha cho bố đi được ko? Khuya lắm rồi! Con ngủ đi nhé!

-Han Chul ngoan quá! …… Ga Eul à, con ngủ rồi này em? Yi Jung mừng rỡ khi đã dỗ được Han Chul say giấc rồi hí hửng trở về phòng thì Ga Eul cũng ngủ ngon lành từ lúc nào. Anh thở dài rồi đành ngoan ngoãn nằm kế bên và ôm Ga Eul rồi cũng bắt buộc mình đi ngủ như hai mẹ con. Yi Jung lầm bầm trước khi nhắm mắt lại:” Trời ơi cái số tôi sao thế này?”

======

Lúc này ở Hàn Quốc, Won Bin vẫn đang đứng trước cửa phòng cấp cứu, Amy vẫn đang hôn mê và anh ko biết lúc này tin đó nên vui hay buồn. Đã là lần thứ 4 Guni gọi cho anh, Won Bin đã gần như dùng hết cách để có thể giấu cô chuyện của Franciss, đã sắp đến ngày sinh nên thật tình Won Bin rất lo vợ anh sẽ ko chịu đựng nổi. Nhưng lúc này một mình anh thì quả thực ko thể nào lo hết được, người của anh sớm nhận được tin có kẻ muốn ám sát Franciss, Won Bin đang vừa định gọi cho anh thì nhận được điện thoại của Franiciss, anh phóng hết tốc lực đến đó nhanh nhất như có vẻ khá muộn. Anh đã tức giận ra lệnh bằng mọi giá phải moi đám người đó ra. Anh cũng đã liên lạc với Alex dặn cậu ta cho người đón đầu ở sân bay khi bọn đó mò về Mỹ. Theo tin hiện nay thì chúng vẫn còn ở tại Seoul nên bằng mọi giá anh cần moi chúng ra cho bằng được.

Đã hơn 1 tuần mà Franciss vẫn chưa tĩnh, hàng ngày Won Bin vẫn phải túc trực ở bệnh viện để chăm sóc Franciss. Amy do sức khỏe còn yếu nên cũng ko thể lo cho anh nhiều. Điện thoại của anh lại reo lên, anh ngập ngừng vài giây trước khi bắt máy:

-Anoyoseo, Guni à, … ừ anh bận chút việc nên ko về sớ được, em cứ ngủ trước đi, đừng đợi anh… Ko Ko, anh ko có ở văn phòng, em đừng đến. Thấy cô im lặng Won Bin khẻ thở dài và nói:”Guni à, anh ko muốn giấu em nhưng chuyện này … em nghe lời anh một lần được ko?”

-“Won Bin, em… AAAAA……

Tít…tít…tít…đang nói thì đột nhiên điện thoại mất tín hiệu, Won Bin bắt đầu lo lắng hơn nữa khi anh chuyển sang gọi về nhà nhưng mãi ko ai nghe máy. Giờ đã khuya nên người làm đi ngủ hết, chỉ có máy trong phòng riêng của anh, và người bắt máy phải là vợ anh. Nếu chỉ là mất tín hiệu thì tại sao đã lâu rồi cũng ko ai bắt máy. Won Bin đứng phân vân, anh ko thể bỏ về thế này nhưng còn vợ anh thì làm sao?

……….

-Các người là ai? Có biết nơi đây là đâu hay ko mà dám xông vào hả? Tên bặm trợn khoát chiếc áo da trên người cười khằng khặc và chùi máu nơi mép do Guni gây ra. Cô đã tra hỏi được đám đàn em và được biết anh đang ở Shinwa nên nhanh chóng đến đó, vừa từ trong thang máy bước ra thì có con dao phóng vào, Guni lách người sang 1 bên né đường bay của mũi dao và bị té xuống sàn. Chiếc điện thoại rớt xuống đất và bị một người đàn ông xuất hiện từ cửa thang máy dẫm nát, hắn ta tiến đến thì bị Guni tung 1 cước nhưng chỉ ngay sau đó thì cô dễ dàng bị hắn khống chế. Một người đàn ông mặt vest đen xuất hiện:

-Chào cô em, chà có thai mà vẫn mạnh quá nhỉ? Làm sát thủ của ta chảy máu rồi! Còn nhớ người quen cũ chứ? Guni nhìn hắn ta cười khẩy và nói:

-Ông cứ như chó theo đuôi ấy, theo anh em chúng tôi từ Mỹ về tận Seoul.

-Cô em vẫn khẩu khí quá nhỉ? Mấy năm trước ko khử được mày, có lẽ bây giờ là cơ hội tốt đấy!

-Ông đừng lớn mồm? Nếu mục đích đơn giản như thế thì ông sẽ ko tốn thời gian đến như vậy đâu! Hơn nữa chỉ cần tôi có chuyện thì có đến xác cũng ko thể chôn ở đất Mỹ đâu!

-Haha, ta quên mất, bây giờ ai kia là phu nhân của Prince Song, rất oai phong. Nhưng con khốn, cho mày biết, chó đuổi đến chân tường sẽ liều chết cắn lại mày một cái. Khôn hồn thì cho chúng tao một con đường sống, tụi tao sẽ để mày bình yên làm mẹ. Guni đột nhiên hiểu ra tại sao Won Bin lại ko về và thái độ lắp bắp của anh trong điện thoại.

-Đồ khốn, tụi bây dám ám sát Franciss sao?

-Mày khá thông minh đấy! Ko lôi thôi nữa, Kizz, lôi nó đi. Chúng ta phải hạ thằng khốn đó trước khi rời khỏi đây!

-Nhưng ông chủ, như thế thật sự rất nguy hiểm ạ.

-Đừng lo, có con khốn này trong tay, chỉ cần cẩn thận thì ko ai nghi ngờ đâu! Tên Kizz dùng dao khống chế cô từ sau lưng và tiến đến phòng bệnh của Franciss.

Một cô y tá đi ngang qua họ khi cả ba bước ra cửa thang máy ở tầng 14:

-Song phu nhân tối rồi sao cô lại ở đây thế? Bác sĩ Caster nằm viện cả tuần nay giờ mới thấy cô đến thăm đấy! Guni cười gượng:

-Vậy à? Chồng tôi đang ở đây sao? Tên Kizz nói nhỏ vào tai Guni: “Con khốn, mày đừng giở trò, cẩn thận tao cho 1 phát về chầu trời đấy!” Hắn ấn mũi dao vào người cô và vô tình bị cô y tá kia phát hiện và hét lên kêu cứu. Nhanh như chớp mọi người đã vây họ lại và Won Bin cũng kịp thời có mặt, mặt anh đổi sắc khi thấy vợ mình đang bị uy hiếp:

-Thả cô ấy ra, chúng mày là ai hả?

-Chúng mày tránh ra, đến gần thì tao sẽ ko nương tay với con nhỏ này đâu?

-Vợ tao mà có tổn thương gì thì tao thề tụi bây sẽ làm mồi cho cá đấy! Thả cô ấy ra mau trước khi tao đổi ý.

-À, đây chắc là Prince Song của thế giới ngầm đây mà! Tại mày ko chừa đường lui cho tụi tao trước đấy chứ! Nếu mày để tụi tao về Mỹ thì tao đã ko phải mò đến đây khử thằng khốn đó và bắt gặp vợ mày đi tha thẩn quanh đây. Won Bin cố gắng giữ cho sắc mặt ko đổi dù giờ đây lòng anh đang như lửa đốt:

-Được, tao sẽ tha cho tụi bây đi, nhưng hãy thả vợ tao ra.

-Sảng khoái lắm! Nhưng giờ tao đổi ý rồi, về đến Mỹ thì tao cũng sẽ chẳng sống nổi, thôi thì để vợ mày lót xác cho tao cũng hay, tao còn muốn cả thằng Franciss Wong phải đau khổ vì tao đã giết đứa em gái mà nó yêu quý nhất! Lần trước ko được thì lần này tao làm nốt vậy!

-Vậy ra chuyện Guni bị ám sát cách đây mấy năm cũng do mày làm phải ko?

-Còn ai đủ cam đảm làm điều đó ngoại trừ tao? Ko lôi thôi nữa, đưa tao đến gặp thằng đó, tao ko thể chết dễ dàng như vậy được.

Bụng Guni chợt đau quặng lại, cô ôm bụng và chân ko còn đứng vững nữa, nước dương thủy bắt đầu chảy làm mặt Won Bin ko còn chút máu, anh hét lên:

-Guni, Guni, em ko sao chứ? Thả cô ấy ra mau, cô ấy sắp sinh rồi!

-Con khốn, mày đừng giở trò, đứng lên, đứng lên cho tao. Hai tên kia dí dao vào cổ cô và vẫn lăm lăm nhìn Won Bin đe dọa.

Tiếng sổ vang lên ngay hành lang bệnh viện, tiếng khủy xuống của đầu gối, lưỡi dao nằm dưới mặt đất bị một vũng máu đỏ bao lấy. Mọi người ngỡ ngàng nhìn người vừa nổ súng, khói súng vẫn còn vương trên nòng súng, người đó cũng ngã xuống, cả ko gian rộn lên một lần nữa. Ngay khi tên Kizz ngã xuống thì sẵn con dao chuẩn bị trong túi áo, Won Bin phóng luôn vào người tên thủ lĩnh và người của anh đã xông tới khống chế chúng, anh chạy thật nhanh đến đón lấy cô khi cô vừa ngã xuống:

-Bác sĩ, bác sĩ đâu? Anh gào thét và ẵm cô lên chạy theo cô y tá đến phòng cấp cứu. Về phần 2 tên kia bị hạ, chúng cũng bị bất ngờ và ko thể phản ứng kịp. Chúng quay sang phía sau và thấy Franciss đang trong bộ đồ bệnh nhân và trên tay anh đang cầm súng, anh cười khẩy:

-Piscast, lâu quá ko gặp! Em tôi mà có chuyện gì thì thay vì tôi đưa ông về Mỹ, ông sẽ được chuyển thẳng xuống biển đấy!

-Tao ko về Mỹ, tao ko đi, thả tao ra, thả ra……

Won Bin đang ngồi thất thần trước phòng sanh, anh ko nói tiếng nào mà chị nắm chặt mặt dây chuyền Angel vừa rớt ra khỏi cổ cô khi Guni được đưa vào phòng mỗ. Franciss bước đến đặt tay lên vai anh:

-Đừng lo, ko có gì đâu? Cậu vẫn ổn chứ?

-Anh đi thăm Amy đi, chị ấy có thai rồi!

-Ừ vậy chút nữa tôi sẽ trở lại.

End chap 7

One thought on “Fic Perfect Happiness – Chap 7: Hot Issue

  1. Pingback: Casting: Perfect Happiness « Picka0312's Blog

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s