Fic Perfect Happiness – Chap 6: Ngôi mộ trắng

Chap 6 Ngôi mộ trắng


Đã nói là làm, anh nhấc máy gọi ngay cho Franciss:

-Franciss, là tôi đây! Tôi có chuyện này … anh có thể đến đây ko? Trong khi đó Franciss đang khoái trá gọi cho bên hàng ko đặt 2 vé đi Mỹ

, anh chàng cáu kỉnh vì ngày anh tính đặt đã gần kín chỗ nên nếu đặt 2 vé thì anh và ai kia ko thể ngồi cùng khoang. Đang bực bội thì lại bị ngay Ji Hoo gọi nên anh cùng trút luôn giận vào người Ji Hoo:

-Giờ thì tôi ko có tâm trạng đến nói chuyện phiếm cùng cậu đâu! Thật là! Ji Hoo cười khẩy và trêu anh:

-Ô hay anh ép được Amy sang đó cùng anh rồi, việc gì lại nổi điên vô cớ như vậy chứ? Franciss khẻ chớp mắt khó hiểu:

-Này, sao cái gì cậu cũng biết hết vậy?

-Anh đừng quên tôi thường hay đến đó học hỏi kinh nghiệm, với lại chuyện anh gọi qua bắt Jun Pyo điều Amy sang Mỹ thì cái thằng đầu xoắn đó cũng bô ba cái miệng cho cả bọn rồi! Chăm sóc người bệnh, chẳng phải người đó là anh hay sao? Để tôi xem, chắc là do vụ đặt vé chứ gì? … Bộ anh ko biết bác sĩ Shinwa đi công tác bằng phi cơ riêng của tập đoàn Shinwa hay sao? Dù anh có đặt được vé thì cũng chẳng ai ngồi đâu!

-Hả? Cậu nói gì vậy? Sao thằng nhóc Jun Pyo lại ko cho tôi biết chứ? Cái thằng đầu quắn đáng ghét đó, nó muốn chết rồi!

-Anh bình tĩnh nào! Đến đây đi, tôi đưa cho cái này, muốn bay chuyến nào của Shinwa cũng được! Franciss hớn hở cúp vội máy và phóng xe đến thằng nhà riêng của Ji Hoo.

Franciss đẩy ngay cửa bước vào nhà rồi hối hả hỏi Ji Hoo:

-Này tôi đến rồi? Cậu nói cái đó là cái nào? Đưa mau đi? Nhanh lên! Ji Hoo mặt vẫn cứ điềm nhiên, anh đưa mắt nhìn Franciss một cách nghiêm túc và nói:

-Tôi muốn đổi với anh một thứ! Franciss nhìn Ji Hoo khó hiểu:

-Này nhóc, chúng ta là bạn bè cả, có gì thì cậu cứ thẳng thắn đi, lại còn bày trò trao đổi. Ji Hoo xoáy sâu vào mắt Franciss rồi tiếp lời:

-Vì tôi biết chuyện này anh nhất định sẽ không đồng ý nên tôi phải dùng đến cách đó. Franciss bắt đầu thấy gai người trước ánh mắt dò xét của Ji Hoo, anh có cảm giác mình sắp phải đứng giữa một ngã ba đường, đi hướng nào thì anh cũng khó xử cả.

======

Tại Thụy Điển vào 1 buổi sáng khá đẹp, Ga Eul đang chăm chú nghe một bài giảng về niên đại của các tác phẩm ở Ý thế kỷ XVI. Bỗng vị giáo sư ngưng bài giảng lại và hướng mắt về phía cánh cửa rồi nói:

-Hôm nay lớp chúng ta có một khách mời khá đặc biệt. Yi Jung lịch sự bước vào lớp, mọi người khá ngỡ ngàng, vài cô nàng còn thưa thớt trong lớp học bắt đầu cười thật ngọt, đưa mắt nhìn anh một cách ngưỡng mộ. Mấy anh chàng thì hơi khó chịu một chút nhưng vẫn ko thể phủ nhận sức hút của anh. Anh nghiêm mặt cuối chào vị giáo sư và mọi người rồi bước về phía bục giảng. Khi gắn usb của mình vào máy chiếu, anh lịch sự lên tiếng:

-Thưa giáo sư, em cần một bạn giúp đỡ điều chỉnh slide ạ, như thế bài giảng sẽ suông sẽ hơn. Vị giáo sư vừa tính mở miệng thì Yi Jung ghé vào tai ông thì thầm điều gì đó. Thật kỳ lạ, thái độ của vị giáo sư thay đổi hẵn, ông vui vẻ tuyên bố với cả lớp sẽ giao luôn giờ học này cho Yi Jung và hẹn gặp lại mọi người vào tiết học tới. Vị giáo sư vừa đi thì Yi Jung hướng mắt về phía Ga Eul đang ngồi và nói:

-À bạn Hàn Quốc ơi, bạn có thể lên giúp mình một tay được không? Yi Jung nói bằng tiếng Hàn nên mấy cô nàng kia ko tranh giành, họ chỉ nhìn Ga Eul với ánh mắt ganh tị. Từ lúc thấy Yi Jung ngay cửa lớp, Ga Eul bất ngờ đến nổi ko nói được tiếng nào, ngay cả khi anh chàng Jezz gọi Ga Eul cũng ko động đậy. Yi Jung cười nhếch méc khi thấy vẻ mặt ngơ người ra của Ga Eul, anh đi hẵn xuống chỗ cô đang ngồi và nhanh như chớp bế cô lên trong con mắt khó hiểu của mọi người, anh chỉ nói đơn giản:

-She’s my lovely wife. Trên quãng đường ngắn bước đến bục giảng, Ga Eul bắt đầu nhận ra mình đang trong một tình huống khá khó xử, cô trừng mắt nhìn anh đe dọa:” SO YI JUNG… anh tới số rồi, sao anh dám làm vậy hả? Ôi mất mặt chết đi được, xấu hổ quá! Ah chỉ cười khẩy rồi nói thầm vào tai cô:

-Nhưng anh lại thấy rất vui vì chọc được cái tên ngồi cạnh em điên lên! Chắc em ko thấy được mặt hắn ta như cục bột bị quăng vào một góc đâu nhỉ? Ôi vui chết đi được! Nè, em ko nên đánh anh đâu, như thế thì càng mất mặt hơn đấy, tốt hơn nên làm tốt công việc hổ trợ “giáo sư thay thế So Yi Jung” này đi vợ yêu ạ.

=====

Ji Hoo trở vào với hai tách cafe trên tay, hai ly cafe khói nghi ngút cũng nặng nề bay lơ lửng trong ko khí như tâm trạng lúc này của hai chàng trai. Franciss cảm thấy gai người trước ánh nhìn quá nghiêm túc của anh, có lẻ trừ lần Sophie hôn mê thì chưa bao giờ Franciss được thấy sự quan tâm, âu lo và một chút gì đó khác lạ trong mắt chàng trai ấy. Dù Ji Hoo chưa nói gì nhiều nhưng cũng đủ làm cho anh mập mờ đoán ra một cái gì đó, nhất là khi Ji Hoo nhắc đến tên của một người con gái mà với bản thân anh cô bé cũng ko khác gì một cô em gái nhỏ lanh lợi. Đặt tách cafe xuống mặt bàn thủy tinh bóng loáng, tiếng động đánh thức những suy tư lúc này của Franciss, anh ngước lên nhìn Ji Hoo, vẫn là ánh mắt ưu tư ấy nhưng chưa để anh nói gì thì Ji Hoo đã lên tiếng trước:

-Tôi sẽ ko dài dòng đâu Franciss, và tôi lại càng ko muốn anh hỏi tôi quá nhiều! Anh ngừng lại vài giây, một dũng khí mới được tôi luyện ngầm mà chính bản thân chàng trai ấy cũng khó lòng nhận ra:” Tôi muốn biết Emma đang ở đâu!” Vừa dứt lời Ji Hoo lập tức nhìn Franciss, anh quan sát thật kỹ từng cử động thật nhỏ trên gương mặt của Franciss, vẫn ko tìm thấy chút gì khác lạ. Anh tự cười thầm với mình, một người như Franciss sao có thể dễ dàng cho anh phát hiện sơ hở như vậy, đây là Franciss Wong chứ ko phải là Goo Jun Pyo. Cả hai cùng im lặng rồi ko khí lại tràn ngập trong sự tĩnh mịch, chẳng biết bao lâu cho đến khi Fracniss nói:

-Tôi sẽ ko thắc mắc nhiều nhưng có những chuyện tôi cần cậu trả lời thành thật. Cậu tìm Emma làm gì?

-Lý do riêng tư. Ji Hoo đơn giản trả lời, ánh mắt anh nhìn xa xăm. Franciss đứng lên rồi tiến ra cửa, giọng anh trầm ấm và dứt khoát:

-Ji Hoo, nếu lý do của cậu ko hợp lý thì xin lỗi, tôi ko thể. Với tôi Emma cũng như Sophie, là 1 đứa em gái cần sự bảo vệ của tôi, cậu làm tôi có cảm giác bất an khi nói ra điều đó! Ngay khi anh bước chân đến thềm cửa gỗ thì Ji Hoo lên tiếng:

-Franciss, ngay bây giờ tôi ko thể nói được nguyên nhân tôi muốn gặp em ấy, vì bản thân tôi cũng chưa có câu trả lời. Nhưng tôi chỉ biết 1 điều, nếu tôi lại chần chừ do dự nữa thì tôi sẽ hối hận cả đời. Tôi sẽ ko bao giờ làm tổn thương Emma, hãy tin tôi, anh tin tôi 1 lần được ko Franciss? Franciss quay sang nhìn Ji Hoo, anh chỉ lắc đầu và nói thật khẻ:”Tôi sẽ suy nghĩ lại chuyện đó Ji Hoo à…”

-Có lẻ tôi yêu Emma. Ngay lúc Franciss định quay lưng bước đi sau câu nói thì câu nói của Ji Hoo đã chặn lấy bước chân của anh. Lòng anh dậy lên hàng ngàn câu hỏi, Ji Hoo yêu Emma sao? Sao mọi chuyện lại đột ngột như vậy, khoan đã, chẳng phải cô bé Emma cũng phải lòng anh chàng này từ lâu rồi sao? Liệu sự cứng đầu của Emma có liên quan đến 1 lời thú nhận nữa vời này hay ko? Anh luôn nghĩ tình cảm của 2 người này là ko thể. Những ngày đáng nhớ ở đảo New Caledonia, Ji Hoo hoàn toàn ko có 1 chút biểu hiện gì với cô bé này, mọi người chỉ bật cười bởi sự bạo dạn của Emma với Ji Hoo, họ chẳng lạ gì vẻ ngoài lạnh lùng của anh chàng này cả. Ngay cả cái ngày khi rời đảo thì Franciss cũng chẳng cảm nhận được 1 chút sự khác thường nào từ Ji Hoo cả. Vậy tại sao chỉ vỏn vẹn vài tháng, anh chàng im lặng này lại thốt ra 1 câu nói lạ lùng như thế?

-Ji Hoo, cậu đừng đùa, sao lại đột ngột như thế? Cậu… cậu với Emma ư?

Mọi chuyện có vẻ chẳng liên kết được với nhau dù Franciss đang cố hết sức chấn tỉnh để nối chúng lại. Và một suy nghĩ mà anh cho rằng hết sức điên rồ khi gắn nó cho Ji Hoo, 1 người như Ji Hoo liệu có? Vậy ra chính chàng trai này lại có sức ảnh hưởng lớn với Emma như vậy sao? Trong trái tim của Emma, người này chiếm vị trí quan trọng đến thế sao? Ngay giờ đây, tình trạng của Emma như thế, vậy liệu sự xuất hiện của Ji Hoo có thay đổi được gì ko? Mọi người đã cố gắng hết sức trong 1 tháng Emma hôn mê nhưng ko một phản hồi nào khả thi cả. Thế thì đây có phải 1 kỳ tích mà ông trời đã gợi ý cho anh hay ko? Anh nhìn thẳng vào mắt Ji Hoo và hỏi:

-Ji Hoo à, có 1 chuyện tôi nghĩ cậu cần phải biết. Về Emma … em ấy đang bị bệnh…

Ji Hoo đứng sững người khi nghe câu nói ấy, anh cảm thấy như đây là 1 trò đùa. Anh đã mất quá nhiều thời gian để suy nghĩ về quan hệ của họ để rồi sự xuất hiện của Seo Hyun, những bài báo bịa đặt đã cho anh thêm dũng khí đến gặp cô. Nhưng sự suy tính mất thời gian của anh lại chưa bao giờ xuất hiện tình huống này, cô ấy bị bệnh ư? Thái độ của Franciss cho thấy Emma đang trong tình trạng rất nguy hiểm, trái tim anh khẻ nhói khi hình ảnh 1 cô gái nhỏ năng động lại phải nằm yên xanh xao trên chiếc giường trắng xóa. Anh gạt ngay những suy nghĩ ấy và nắm áo Franciss rồi nói:

-Xin anh, đưa tôi đi gặp em ấy ngay đi, ngay lập tức. Franciss, Franciss, anh có nghe tôi nói hay không? Franciss. Franciss giữ chặt cổ tay của Ji Hoo và hét lên:

-Yoon Ji Hoo, cậu bình tĩnh xem nào! Tôi sẽ đưa cậu đi nhưng cậu phải bình tĩnh chứ! Tôi sẽ sắp xếp, cậu hãy sắp xếp công việc đi, vài ngày nữa …

-Ko, tôi cần đi bây giờ, chỉ cần anh nói em ấy đang ở đâu thì tôi sẽ bay đến đó ngay bây giờ, tôi ko thể đợi thêm 1 giây phút nào để đón già đón non tình trạng hiện giờ của Emma, anh nói đi Franciss…

-Emma đang ở Thụy Điển, Ga Eul đang ở đó với con bé.

-Bệnh viện nào, anh nói nhanh đi.

– Twistal. Ji Hoo đi nhanh về phía bàn và gọi cho Jun Pyo:

-Jun Pyo, nghe này mình là Ji Hoo đây, cậu sắp xếp ngay cho mình chuyến bay đến Thủy Điện, càng nhanh càng tốt … Đừng có hỏi nhiều…Ji Hoo gần như quát lên trong điện thoại với Jun Pyo làm anh chàng im bặt và gật gù và chưa kịp nói gì thêm thì Ji Hoo đã vội cúp máy. Ji Hoo chạy ra xe và khi anh chuẩn bị cho xe chạy thì Franciss đập cửa kính xe của anh rồi nói:

-Này, này, cậu bỏ đi thế này rồi công việc của bảo tàng quăng cho ai hả? Ji Hoo đẩy tay Franciss ra và nói nhẹ tênh:” Làm phiền anh, cảm ơn trước.” Nói rồi anh phóng thẳng xe đến sân bay riêng của tập đoàn Shinwa. Còn lại Franciss sau làn gió của chiếc xe màu trắng, anh đứng ngẫn người 1 lúc rồi nói:”Quái nhỉ, thằng nhóc đó làm gì mà phải cảm ơn mình chứ.” Rồi khi hiểu ra vấn đề thì anh hét lên theo chiếc xe đã đi khuất từ lâu:”Này cậu điên hả? Sao lại quăng công việc lại cho tôi rồi đi như vậy? Yah, tôi phải về Mỹ nữa mà… Trời ơi rồi còn Amy thì làm sao? Gì vậy nè? Sao tự nhiên lại quẳng việc cho mình rồi đi 1 nước như thế chứ? Thằng ranh đáng ghét, trời ơi tính sao bây giờ, mình có biết gì về việc của bảo tàng đâu chứ?” Franciss gãi đầu bức bối, chuông điện thoại reng lên, tên số người gọi hiện lên như vị cứu tinh của anh:

-Hello em rễ Won Bin đó hả? Nghe tiếng em anh vui làm sao?

-Way Franciss, anh bị bệnh hả? Sao hôm nay nói chuyện nóng lạnh vậy? Đừng nói anh lại ghen với tên nào rồi gây bãi chiến trường cho em xử lý đấy nhá?

-À làm gì có, chuyện này nhỏ thôi.

-Nhỏ thì anh đâu có nhỏ nhẹ như vậy? Thôi ko qua đâu!

-Trời ơi cậu mà ko qua thì ngày mai trên tuần báo Seoul sẽ đăng tin chuỗi bảo tàng So Am bị náo loạn đó.

-Anh tào lao gì đấy?

-Ko tào lao chút nào cả… thằng bạn tốt của cậu thẩy việc quản lý tập đoàn lại cho tôi rồi đi Thụy Điển rồi! Won Bin cười sặc sủa và nói:”Anh cứ đùa hoài, haha, anh mà quản lý bảo tàng thì có nước nó dẹp tiệm sớm mất, sao có thể chứ? Haha!”

-Nè cậu đang khinh thường tôi sao? Này ko cần cậu, đợi ở đó đi, tôi sẽ làm tốt cho cậu coi. Anh giận dữ cúp máy và rồi tự chửi mình:”Mày điên rồi Franciss ạ? Sao mà mình xoay xở với nó đây?”

Won Bin vẫn ko thể ngừng cười dù Franciss đã cúp máy, Guni ngồi bên cạnh và hỏi:

-Hai anh nói gì mà anh cười suốt thế?

-À Franciss nói Ji Hoo giao cho Franciss quản lý bảo tàng cho cậu ấy rồi đi Thủy Điện rồi.

-Thủy Điện ư? Sao lại đột ngột thế?

-Anh cũng chẳng biết, nghe như đùa ấy!

======

-Sophie, là anh đây. Ga Eul đang lau mặt cho Emma thì nhận được điện thoại của Franciss, nghe giọng gấp gáp của anh, cô lập tức ra ngoài trả lời anh:

-Em đây Franciss, chuyện gì anh lại gọi vào lúc này thế?

-Sophie, nghe anh này, Ji Hoo, cậu ấy đang trên đường đến Thụy Điển. Chiếc điện thoại trên tay Ga Eul cũng khẻ run lên như nhịp tim của cô lúc này, cô lắp bắp lên tiếng:

-Sao đột nhiên lại thế vậy anh?

-Anh ko chắc. Cậu ta đột ngột gọi anh đến và bảo muốn gặp Emma, cậu ta còn bảo có lẻ cậu ta thích con bé. Một chút niềm hi vọng nhen nhóm trong lòng cô, Ga Eul ngăn sự vui mừng đang dâng trào:

-Thế Ji Hoo oppa có biết tình trạng hiện nay của Emma ko anh?

-Anh ko nói rõ mọi thứ, anh chỉ nói con bé bị bệnh. Mà cái thằng ấy vừa nghe thì cứ như đang nhảy cẩng trên than nóng ấy, rồi gọi cho Jun Pyo bay ngay sang đó, còn bỏ cả bảo tàng cho anh nữa đây này. Ga Eul bật cười rồi nói:

-Anh yên tâm, chuyện điều hành bảo tàng từ trước đều do bác Hong và trợ lý riêng của oppa điều hành, anh ấy chỉ ra mặt bàn thảo khi có việc gấp hoặc ký một số giấy tờ quan trọng thôi. Thế nên anh chỉ cần dành mỗi ngày 2 tiếng có mặt ở bảo tàng thay cho Ji Hoo oppa là được, em nghĩ oppa đã dặn dò trợ lý của mình lo hết mọi thứ rồi, chắc anh trợ lý đó sẽ sớm gọi cho anh thôi.

-Trời thế thì cũng đỡ lo! À Sophie, có chuyện này, … em phải thành thật trả lời anh. Cái tên khốn làm Emma ra thế này có phải tên Ji Hoo ko hả?

-Franciss… sao anh lại biết?

-Vậy là anh đoán ko sai!

-Đoán ư? Ga Eul biết mình đã lỡ lời, cô tự cóc luôn vào đầu mình:

-Thì ra anh gài em, thật đáng ghét!

-Con bé này, ai bảo em dễ bị dụ làm chi? Thôi dù gì thì anh cũng đã biết rồi, anh sẽ ko nói với Amy đâu, anh ko muốn đi viếng mộ của Ji Hoo. Nhưng nghĩ mới nói thằng đó lầm lì thế sao mà giỏi nhỉ?

-Franciss, anh lại sắp nói lung tung rồi đó!

-Okay, okay, em liệu mà tiếp đãi oppa của em đi. Anh phải đi lo vụ của Amy nữa?

-Vụ gì vậy anh?

-Thì giờ tại Ji Hoo nên sao anh qua Mỹ được chứ? Anh mà ko đi thì anh cũng ngu gì để cho Amy đi chứ?

-Đồ trẻ con. Nói rồi Ga Eul cúp luôn máy và quay lại chăm sóc cho Emma, Franciss chỉ kịp ú ớ vài tiếng:

-Cái con bé này, toàn ăn hiếp mình.

=======

Trong suốt đường bay, Ji Hoo ngồi một mình trong một chiếc phi cơ sang trọng do đích thân Jun Pyo sai người chuẩn bị, cũng như thường ngày anh ko nói gì nhưng khác 1 điều rằng anh ko tài nào chợp mắt được. Anh miên man hồi tưởng lại tất cả những kỷ niệm giữa anh và Emma, nó như một cuốn băng ký ức cứ thế quay đi quay lại trong đầu anh, cứ mỗi lần nhớ đến vẻ mặt ma mãnh, những câu nói chọc ghẹo anh, thậm chí cả nụ cười tinh nghịch của cô cũng bất chợp làm anh mỉm cười. Rồi anh lại thấy tự trách bản thân mình, tại sao lại quá ngốc để ko thể nhận ra trong tim anh cô chiếm 1 vị trí quan trọng đến như vậy? Phải rồi, anh tự cười nhạo bản thân mình khi nghĩ về thái độ dững dưng mà anh đã đối với cô.

Tiếng báo của cơ trưởng vang lên, anh nhanh chóng thắt lại dây an toàn và trở nên thấp thỏm hơn bao giờ hết vì biết mình sắp gặp lại Emma. Anh đón nhanh một chiếc taxi khi đáp xuống sân bay riêng của tập đoàn Shinwa đến ngay bệnh viện Twistal. Trong chớp mắt anh đã đến được nơi cần đến.

……….

-Thưa anh nơi đây ko có ai là bệnh nhân Emma Caster ạ. Một cô y tá trả lời, Ji Hoo khẻ nhăn mày khó hiểu, anh nghĩ chẳng lẽ Franciss lại lừa mình ư, anh cố nài nỉ:

-Cảm phiền cô coi kỹ lại hộ tôi, cô ấy là người Mỹ. Cô y tá cố gắng dò lại máy tính một lần nữa nhưng vẫn ko tìm được tên Emma.

-Oppa….

-Ji Hoo à….

Ji Hoo quay lại sau khi nghe tiếng có hai người đang gọi mình, là Ga Eul và Yi Jung. Anh vui mừng chạy ngay đến chỗ họ và gần như bỏ mặc sự hiện diện của Yi Jung:

-Ga Eul, cho anh biết Emma đang ở đâu, tại sao họ lại nói ở đây ko có bệnh nhân Emma Caster chứ? Ga Eul vẫn chưa hết ngỡ ngàng trước sự xuất hiện bất ngờ có báo trước của anh, cô cũng ko ngờ phản ứng của Ji Hoo lại mãnh liệt như vậy, cô cố giữ bình tĩnh trả lời anh:

-Oppa, anh bình tĩnh nghe em nói này, đi theo em. Đừng làm ồn, ở đây là bệnh viện mà! Yi Jung cảm thấy đôi chút thú vị trước sự lo lắng nóng lòng của Ji Hoo, khẻ mỉm cười và đi theo cả hai, trong lòng anh cũng đang suy tính 1 điều gì đó, khá thú vị chăng?

Đến phòng bệnh, hình ảnh của Emma vẫn ko khác mấy so với anh tưởng tượng, anh quay sang yêu cầu Ga Eul và Yi Jung hãy nhường lại một ko gian cho cả hai rồi đến cạnh Emma:

-Emma, là anh đây, lâu rồi chúng ta ko gặp đúng ko? Em làm gì vậy? Sao giờ này lại đi ngủ? Thời tiết bây giờ hơi nóng, chúng ta đi bơi nhé? Mà này em đã biết bơi chưa thế, anh dạy em nhé! Nhưng em phải tỉnh dậy mới được chứ? Đúng ko? Emma, Emma à…….

Ở bên ngoài Ga Eul và Yi Jung chỉ nhìn nhau mà ko biết nên nói gì, Yi Jung buồn vui pha lẫn vào nhau, nét mặt lo lắng của Ji Hoo đã cho anh biết một điều Emma chính là người có thể đem lại hạnh phúc cho bạn của anh nhưng với tình trạng hiện nay của Emma thì liệu hạnh phúc đó sẽ kéo dài được bao lâu?

-Ga Eul à, chúng ta về thôi! Để cho hai người họ ở đây đi, Ji Hoo sẽ lo được cho Emma mà, chúng ta qua thăm con nuôi của chúng ta nào. Ga Eul cười nhẹ và gật đầu, cả hai tay trong tay đi đến phòng chăm sóc đặc biệt. Đang ngắm nhìn khuôn mặt bình yên của đứa trẻ thì bỗng nó khóc thé lên, bác sĩ y tá nhanh chóng chạy đến và đưa đứa bé đi cấp cứu. Ga Eul gần như sắp ngất, cô nắm chặt vai Yi Jung và hỏi:

-Yi Jung, đứa bé, đứa bé, chuyện gì vậy Yi Jung à, Yi Jung à.

-Em bình tĩnh nào Ga Eul, sẽ ko sao đâu, vì thiếu tháng nên cậu bé còn yếu, chuyện thường thôi mà, sẽ ko sao đâu, anh hứa mà….

Cả hai đã đợi trước cửa phòng cấp cứu hơn 3 tiếng đồng hồ, ko ai nói với ai câu nào, Yi Jung chỉ biết giữ chặt lấy Ga Eul, cố truyền niềm tin cho cô qua cái ôm siết và chờ đợi. Vị bác sĩ bước ra làm cả hơi như ngừng thở:

-Bác sĩ, đứa bé sao rồi?

-Xảy ra tình trạng thiếu oxi do khí quản chưa phát triển hoàn chỉnh, chúng tôi cần theo dõi thêm một thời gian, nhưng có điều này tim của đứa trẻ khá là yếu, chúng tôi nghi ngờ đứa bé bị suy tim.

-Suy tim sao? Nhưng đứa bé còn rất nhỏ mà? Yi Jung hỏi:

-Do đứa bé thiếu tháng nên rất dễ bị nhiễm bệnh, hi vọng sẽ suy đóan là sai, chúng tôi vẫn đang đợi kết quả xét nghiệm nhưng trên tin thần người nhà cũng nên….

*******

Gió chiều tháng 8 khá mát mẻ, một chàng trai mặc đồ trắng trong bó hoa hồng trắng đến cạnh ngôi mộ đơn giản nằm ở khu cuối của nghĩa trang. Chàng trai mỉm cười đặt nhẹ bó hoa xuống mộ nhẹ nhàng, ánh nắng chiều vẫn còn nhẹ chiếu xuống làm mái tóc vàng sáng màu hơn. Nhìn ko gian vắng lặng xung quanh với một màu trắng xóa, ánh nắng vàng rực rỡ của buổi hoàng hôn ánh lên mái tóc ấy làm sáng cả 1 góc trời. Anh nhìn bức ảnh của ngôi mộ vợ chồng Flastoria, trông họ vẫn hạnh phúc dù đang ở đâu:

-Hai ông bà vẫn khỏe chứ ạ? Tháng trước do ko sắp xếp được thời gian nên cháu đã ko thể đến viếng mộ hai bác được nhưng vợ cháu đã thay cháu đến rồi đúng ko ạ?

-Ji Hoo… Một cô gái trông đã chửng chạc khá nhiều trong thời gian ngắn ở tuổi đời còn khá nhỏ, cô ôm 1 bó hoa hồng đỏ tươi rói đang tiến từng bước một về phía anh. Nhìn thấy cô vẫy chào mình, Ji Hoo bất giác mỉm cười hạnh phúc, anh đứng lặng đó nhìn ngắm cô rồi đưa tay chờ đợi:

-Em đến trễ đấy vợ à! Giọng anh nghe như có chút hờn mát nhưng miệng vẫn nở nụ cười như ánh nắng chiều rực rỡ. Cả hai cùng đặt bó hoa xuống mộ, Ji Hoo lên tiếng:

-Em thật là, ai đời đi tảo mộ lại mang hoa hồng đến chứ? Emma biểu môi và trêu:

-Nhưng bà Flastoria thích hoa hồng mà! Ji Hoo choàng vai cô và nói:

-Nhưng dù thế thì làm vậy thật kỳ cục.

-Kỳ cục gì, em thật làm vậy rất đặc biệt, em luôn thích mọi thứ thật đặc biệt mà! Ji Hoo vội trêu khi Emma vừa dứt lời:

-Đúng rồi đặc biệt, em luôn là người đặc biệt, làm gì cũng đảo ngược trình tự mà làm. Emma chống nạnh nhìn anh đe dọa:

-Này ý anh là sao hả? Anh làm như mình hay lắm vậy!

-Anh thì làm sao? Chí ít anh ko bộp chộp như em, đi tin mấy cái tin nhãm nhí trên báo chí đến động cả thai còn gì?

-Gì chứ? Cái đó bằng chứng rõ ràng, đừng nói lúc đó anh ko hôn chị ấy đấy! Nói rồi cô quay mặt giận dỗi khiến Ji Hoo 1 phen hú vía:

-Ừ thì quả đúng là có, nhưng anh đã giải thích bao nhiêu lần rồi, cái đó là do anh…. Thôi mà em, chẳng phải nhờ vậy anh mới nhận ra tình cảm của mình sao? Đừng giận nữa mà!

-Ai mà thèm giận, mệt người lắm! Với lại em đâu như anh, chẳng bằng chẳng cớ mà anh đánh anh Yi Jung chảy máu còn gì? Thế thì ai là người thiếu suy nghĩ chứ hả?

-Đó là tại thằng đó nó có ý chơi anh, bị ăn đòn là đáng lắm! Lần đó ko niệm tình bạn bè anh còn đánh mạnh hơn.

-Appa. Vợ chồng Yi Jung và Ga Eul từ xa đang ẳm trên tay 1 bé trai chừng 5 tuổi tóc vàng hoe đi tới, đứa bé cười háo hức khi thấy bố mẹ chúng. Yi Jung bắt đầu lên tiếng khi đến gần họ hơn:

-Này đồ bạn tồi, cậu biết mình nuôi con dùm cậu 4 năm trời rồi ko? Ko cảm kích mà còn định bụng đánh mạnh hơn nữa hả? Đứa bé ngây thơ quay sang nhìn Yi Jung:

-Appa Yi Jung ơi, appa Ji Hoo đòi đánh appa sao? Yi Jung lém lỉnh nhìn cậu bé:

-Han Chul à, thế con sẽ theo phe của ai nào? Con sẽ ko bỏ appa chứ? Thằng bé trầm tư 1 lúc rồi lên tiếng:

-Thôi để Han Chul phân chia như thế này, nếu hai appa đánh nhau thật, Han Chul sẽ ko bênh ai đâu, con sẽ ngồi giữa cổ vũ, người nào thắng thì con sẽ theo phe người đó! Yi Jung với Ji Hoo nhìn nhau cười và nháy mắt ra hiệu cho nhau, Ji Hoo chạy nhanh đến cạnh Yi Jung và cả hai ông bố bắt đầu đè thằng bé ra cù lét, tiếng cười giòn tan của cậu bé làm rộn cả một vùng ko gian yên tĩnh. Bên cạnh Ga Eul và Emma nhìn nhau cười khi nhận được lời cầu cứu của thằng bé:”Mommy với omma cứu Han Chul với, hai appa bắt nạt Han Chul kìa, haha……aaaaa….cứu con với….help me…..”

Cả ngay Han Chul đùa giởn nên thằng bé đi ngủ từ rất sớm, Emma sau khi dỗ thằng bé ngủ thì nhẹ nhàng ra khỏi phòng, nhưng cô vừa đóng được cánh cửa lại thì ai đó đã bế sốc cô lên khiến Emma xém chút hét toáng cả lên:

-Oh my gods, what’s up? Ji Hoo, anh làm em giật mình! Anh làm gì vậy? Thả em xuống!

-Gì mà giật mình, em là của anh thì anh muốn làm gì mà ko được chứ hả? Nào để anh ẵm vợ về phòng nhá! Emma dựa đầu vào vai anh và thì thầm:

-Nhưng em lại muốn được anh ẵm thế này cơ. Khi Ji Hoo về đến phòng và chuẩn bị đặt cô xuống, nhưng lại nghe Emma nói thế nên anh cười thật tươi và nói:

-Em muốn sao cũng được. Anh ngồi xuống chiếc ghế salon trắng đặt đối diện giường ngủ và vẫn ôm cô trong lòng.

-Ji Hoo à.

-Ừm. Anh nhẹ nhàng trả lời khi nghe cô hỏi.

-Anh ko sợ em sẽ mãi mãi ko nhớ lại quá khứ hay sao?

-Thế chẳng phải bây giờ em đã nhớ rồi hay sao?

-Nhưng lỡ như em vẫn ko nhớ thì sao? Anh siết chặt vòng tay hơn và nói:

-Thì anh sẽ mặt dày đeo đuổi em 1 lần nữa chứ sao? Cô bật cười và dựa người thoải mái hơn trong vòng tay của anh.

Flash back

Đã 1 tuần kể từ khi Ji Hoo gặp lại Emma, anh thậm chí ko còn tâm trí tìm hiểu tại sao Emma thành ra thế này, mọi bệnh án của cô đều được giấu nhẹm dù anh có nói gì thì Ga Eul cũng kiên quyết ko tiết lộ. Điều anh được biết chỉ là tình trạng hiện giờ của Emma, dù có thông minh thì cũng chỉ là một sinh viên y khoa nên bản thân Ji Hoo cũng ko làm được gì hơn.

Ji Hoo một mình ngồi chờ trước cửa phòng bệnh, khi thấy bác sĩ bước ra, anh nhanh chóng đi đến và cuối đầu chào:

-Bác sĩ, tôi có chuyện cần hỏi ạ. Người bác sĩ mỉm cười nhìn anh và ra hiệu cho anh đi theo mình. Cả hai ngồi trong phòng riêng của bác sĩ, ông từ tốn lên tiếng:

-Chắc cậu muốn hỏi tôi về bệnh tình của… à mà cậu có quan hệ gì với cô bé vậy? Ji Hoo hơi ngập ngừng trước câu hỏi của bác sĩ, sau bao nhiêu bất ngờ xảy đến, anh chẳng còn đủ thời gian và tâm trí nghĩ xem rốt cuộc họ có quan hệ gì, ngay cả việc mình có yêu cô hay ko anh vẫn ko chắc chắn. Vị bác sĩ quan sát vẻ mặt của chàng trai trẻ đang suy tư trước mặt mình, ông chợt thấy khá quen thuộc. Có vẻ như ông đang tự nhìn lại chân dung của mình vào 30 năm trước:

-Chàng trai trẻ, cậu là… Ji Hoo ngước lên nhìn khi nghe bác sĩ lên tiếng:

-Cháu là Yoon Ji Hoo. Ông gật đầu rồi tiếp lời:

-Có những chuyện ko nên ngập ngừng do dự quá lâu, vì lắm lúc cơ hội ko đến với con người lần thứ 2. Dù ko biết cậu với cô bé kia có quan hệ gì nhưng đôi mắt cậu cho ta biết cậu đang lo lắng cho cô bé. Cậu có muốn nghe tôi kể 1 câu chuyện ko Ji Hoo? Anh lại 1 lần nữa nhìn người bác sĩ đó rồi chỉ nhẹ mỉm cười. Vị bác sĩ nhắm mắt ngã đầu ra sau như đang cố hồi tưởng lại những chuỗi ký ức mà chưa bao giờ ông có thể quên:

-30 năm trước ở thành phố Paris hoa lệ, có 1 chàng trai là đứa con độc nhất của dòng họ Flastoria, cầm 1 tấm bằng y khoa hạng ưu với gia thế hiển hách anh ta coi thường tất cả những thứ trên thế gian này. Kể cả tình yêu của một cô gái… chàng trai đó là đùa giởn với tình cảm đó, anh ta hứa hẹn sẽ cùng cô gái trở về quê hương của cô gái và mãi mãi ko xa nhau. Thế nhưng chàng trai đó đã đánh mất tình yêu đẹp đó mãi mãi…

-Cháu nghĩ ông cứ dùng hẵn tên mình đi bác sĩ Flastoria ạ, dùng từ chàng trai nghe chẳng trừu tượng tí nào. Vị bác sĩ bật cười rồi nói:

-Đúng vậy nhỉ? Lúc đó ta nghĩ tại sao 1 người có điều kiện như mình lại mò đến 1 vùng đất hoang vu mà sinh sống chứ? Chỉ là 1 cô gái bình thường thì làm sao xứng cho ta từ bỏ tất cả chứ, nhưng ta lại ko nói rõ điều đó cho cô ấy biết. Ta lại chưa bao giờ nghĩ việc thực hiện lời hứa đó.

-Làm sao hai người quen được nhau?

-Cô ấy là sinh viên khoa môi trường, bạn học cùng trường, ko, nói đúng hơn là đàn em mới đúng. Đó là 1 cô gái ngây thơ và có nghị lực. Ta biết cô bé thích mình nên chỉ có ý trêu ghẹo, nhưng ko ngờ mối quan hệ đó là kéo dài lâu hơn ta tưởng, và đến khi ta sắp tốt nghiệp thì cô ấy nói mình phải trở về quê. Ta đã suôn miệng nói rằng chúng ta sẽ cùng về đó, nhưng rồi 1 ngày kia cô ấy biến mất, ko để lại 1 lời. Lúc đầu ta lại thấy thoải mái vì chẳng cần nghĩ ra cách bỏ cô nàng thì cô ấy cũng tự bỏ đi, nhưng rồi chỉ 1 tuần sau đó. Thật nực cười ta lại bắt đầu nhớ cô gái ấy, ta bắt đầu đi tìm cô ấy nhưng đã 30 năm rồi…

-Ông ko về quê bà ấy sao?

-Có một điều cháu sẽ thấy thật nực cười, ta chưa bao giờ hỏi quê của cô ấy ở đâu. Ta đã hỏi thăm bạn bè và đến cả trường để hỏi nhưng trong hồ sơ lại hoàn toàn trống rỗng. Ta chỉ biết 1 điều, cô ấy đến trường trong chương trình trao đổi sinh viên nhưng rồi lại chuyển đến học hẵn ở đây nên bạn bè và người thân hoàn toàn là con số 0. Lúc đó ta mới hiểu ta chính là nguyên nhân khiến cô ấy ở lại nhưng ta cũng chính là nguyên nhân khiến cô ấy biến mất như thế.

-Ông từ bỏ việc tìm kiếm bà ấy sao?

-Ta chưa bao giờ từ bỏ, suốt 25 năm ta đi khắp nơi để thực hiện ước mơ y khoa cũng như tìm kiếm hình bóng của người con gái ấy nhưng hình như ông trời đã trêu đùa ta thì phải? Thôi chuyện của ta như thế là đủ, quay lại chuyện của cậu đi nào chàng trai, về sức khỏe thì Emma ko có gì đáng ngại nhưng quan trọng cô bé ko muốn tỉnh lại.

-Ý bác sĩ là sao cơ ạ? Ko muốn tỉnh lại?

-Điều đó thì tùy thuộc vào cậu. Tôi nghĩ cậu sẽ có các giúp cô bé tỉnh lại, đúng ko nào?

Ji Hoo đứng bật dậy rồi cuối đầu cảm ơn câu chuyện vừa rồi, anh mỉm cười rồi mở cửa bước ra, hình như anh đã tự nghĩ ra một cách riêng cho mình. Anh gọi cho người chuẩn bị chuyến bay và những thứ cần thiết đến đảo New Caledonia. Sau khi mọi thứ đã sẵn sàng, anh vào phòng bệnh và ẵm Emma đưa ra sân bay của Shinwa.

Chuyến bay có cô bên cạnh ko dài như chuyến bay trước đó, anh vẫn nắm chặt lấy tay cô và chờ đợi. Xe đón ở sân bay đưa họ đến ngôi nhà, nơi định mệnh của cả hai mà Ji Hoo đã từng có cảm giác mình như là 1 tên trộm khi sáng sớm chui vào hồ bơi của nhà người khác. Ji Hoo bảo người tài xế đợi mình ngoài xe và bước vào nhà gõ cữa, vị chủ nhà vẫn như ngài nào, niềm nở khi gặp anh:

-Ôi chàng trai trẻ?

-Cháu chào bà ạ. Lâu rồi ko gặp mà bà vẫn nhớ cháu sao?

-Sao tôi có thể quên được cặp vợ chồng dễ thương như vậy chứ? Thế cô vợ đáng yêu của cậu đâu rồi?

Chứng kiến cảnh Ji Hoo đưa Emma đi như vậy làm Ga Eul rất băng khoăn:

-Yi Jung à, oppa đang làm gì vậy? Em chưa bao giờ thấy anh ấy như vậy cả? Yi Jung ôm Ga Eul vào lòng trấn an:

-Ko sao đâu, Ji Hoo rất giỏi kiềm chế, cậu ấy sẽ ko bao giờ làm chuyện thiếu suy nghĩ cả, em đừng lo.

-Nhưng… oppa mang Emma đi đâu vậy? Sao lại đưa bạn ấy đi trong tình trạng như vậy được cơ chứ?

-Đừng lo, bác sĩ đã nói hiện nay tình trạng sức khỏe của Emma hoàn toàn bình thường, chỉ có điều em ấy vẫn chưa tỉnh thôi. Anh nghĩ Ji Hoo đang cố làm gì đó khơi gợi giác quan đang say ngủ mà thôi. Yi Jung trầm tư một chút trước khi tiếp lời: “Ga Eul à, nhìn nó mà anh nhớ lại cảm giác của anh khi em hôn mê, tuy anh rất sợ nhưng anh vẫn tin rằng em sẽ sớm tĩnh thôi. Mỗi ngày anh đều kể chuyện, trò chuyện cùng em vì anh tin em vẫn đang nghe thấy. Giờ Ji Hoo cũng vậy, nó vẫn luôn tin rằng Emma sẽ bị thành ý của mình cảm động và tỉnh dậy nên… em đừng lo, chúng ta hãy giúp họ lo cho Han Chul đi nhé!” Ga Eul mỉm cười với anh rồi gật đầu. Cả hai chỉ nhìn nhau sau đó, ko ngôn từ nào truyền tải hết sự thấu hiểu giữa họ, cả hai đã trãi qua những giây phút khốc liệt của cuộc đời,tranh giành sự sống với tử thần để rồi họ được ở cạnh nhau. Giờ đây họ lại truyền thêm sức mạnh cho 1 sinh linh bé bỏng nằm trong chiếc lồng kính kia, với sự chúc phúc chân thành, tình yêu mãnh liệt rồi 1 lần nữa sẽ tạo ra phép màu chăng?

End flash.

======

Amy đang thu dọn hành lý cho chuyến đi công tác của mình, loay hoay hơn 10 phút mà Amy lại ko kiếm thấy hộp thuốc của mình, suy nghĩ mãi thì cô mới nhớ ra mình để nó ở bệnh viện nên cô quyết định đi đến đó lấy để còn kịp thu dọn cho chuyến bay sáng sớm. Khoát thêm một chiếc áo ngoài, cô đi ra ngoài đón xe nhưng vừa đến cửa thì vô tình Amy lại thấy Franciss đang nói chuyện điện thoại với ai đó, nhìn cái vẻ mặt lấm lét của anh cô khẻ chau mày:”Cái tên này lại đang bày trò gì đây?” Cô nhè nhẹ đóng nhẹ cửa lại và trốn sau bụi rậm cạnh nơi Franciss đang đứng nghe điện thoại.

-Ya Jun Pyo, cậu hủy ngay chuyến công tác của Amy đi? (Lạ nhỉ sao anh ấy lại biết mình đi công tác, mình đã nói gì đâu? Mà đáng lẻ giờ này Franciss phải đang ở Mỹ chứ?)

-Chuyện gì thì mặt tôi, bảo hủy thì hủy đi, tôi có chuyện tạm thời chưa về Mỹ được nên hủy đi… cậu la hét gì chứ? Hay đích thân Sophie gọi cho cậu nhờ giúp thì cậu mới chịu nhận lời hả? … Ừ nói vậy nghe được đấy, vậy nhé, tôi … Từ đằng sau có 1 giọng nói âm lượng khá nhỏ nhưng sặc mùi thuốc súng bắt đầu vang lên:

-Đồ đáng ghét, thì ra anh thông đồng với cái tên đầu xoắn Goo Jun Pyo lừa em hả? Amy rượt Franciss vòng quanh sau khi vô tình nghe được cuộc điện thoại vừa rồi. Franciss vừa chạy vừa thanh minh:

-Em à, chuyện này anh cũng đâu có muốn đâu, chẳng qua là bất đắc dĩ thôi mà…

-Ko cần biết, dám lừa em là anh tới số rồi… đứng lại đó, hôm nay anh chết chắc rồi.

RẦM… Franciss bắt đầu đập cửa và năn nỉ một cách thật tội nghiệp:

-Amy, mở cửa cho anh đi, ngoài đường giờ này lạnh lắm, em muốn anh chết cóng hay sao hả?

***

Ở nơi góc đường có 1 chiếc xe đang đậu một cách kín đáo, hai người đàn ông đang thầm thì bàn việc:

-Ông chủ, làm vậy liệu có quá nguy hiểm ko ạ? Người đàn ông cười gian xảo với chất giọng trầm lên tiếng:

-Mày sợ gì, đây là Hàn Quốc chứ ko phải Mỹ, là 1 cơ hội tốt để khử nó, ko làm bây giờ thì chẳng lẻ đợi nó về Mỹ xử lý chúng ta sao? Vụ gây sự ở khu phố người Hoa vừa rồi thằng nhóc đó ko bỏ qua đâu. Tao nghe đâu thằng Alex đang gọi nó về gấp đấy, 1 thằng quyết đoán như nó mà đích thân ra tay thì chúng ta chỉ có hao người tốn của mà thôi. Cách tốt nhất là khử nó trước, đây ko phải là lãnh địa của nó, ra tay sẽ tiện hơn.

-Nhưng ông chủ, Prince Song cũng ko phải là tay vừa…em chỉ sợ. Tên kia gạt phắt đi và nạt lại:

-Bởi thế tao mới bảo phải hành động nhanh gọn và bí mật. Giờ thằng đó đang đi Macau công tác, chúng ta phải giải quyết và biến liền, về đến đất Mỹ là lãnh địa của chúng ta, hắn sẽ ko còn làm được gì nữa. Tụi bây làm việc đi, đang vắng người. Tên thuộc hạ cuối đầu và mở cửa bước ra xe. Hắn thận trọng đi đến gần hơn và giương súng về phía Franciss đang quay lưng về phía hắn, anh vẫn đang đập cửa và vẫn cố năn nỉ Amy. Hắn nuốt khan và giương súng cao hơn ngay tầm ngắm của mình, thật dứt khoát hắn nhắm ngay phổi của Franciss, cách kéo cò dứt khoát chứng tỏ hắn là một xạ thủ cao tay.

Âm thanh xào xạt của lá cây vẫn tạo nên 1 thứ âm thanh yên bình, một tiếng rít nhỏ của súng giảm thanh vẫn ko vượt lên tầng số âm thanh của tự nhiên. Bất ngờ anh hơi khụy người xuống và lách người sang một bên quan sát, những tia lửa đạn bắt đầu nả vào người anh, tên đó đúng là muốn giết anh cho bằng được. Khi đã nấp vào 1 bụi cây, Franicss bấm số gọi ngay cho Won Bin rồi mở chiếc khóa dao của mình và ném thẳng vào người tên kia. Cú ném chuẩn ngay khủy tay phải của hắn, chiếc súng rơi xuống đất và tên kia nhanh chóng tháo chạy khi thấy Franciss gọi điện cho ai đó mà hắn biết chắc nếu người đó đến thì hắn chỉ có tàn đời. Hắn ôm cổ tay của mình rồi chạy nhanh ra xe. Chiếc xe nhanh chóng mất hút khỏi con đường vắng, trên xe người đàn ông lớn tuổi quát lớn:

-Thằng ngu, ko giết được nó thì sao mày dám lên xe hả? Mày có biết nó ko chết thì chúng ta sẽ khó sống ko hả? Chết tiệt, một sát thủ chuyên nghiệp mà có chuyện giết người cũng thất bại, mày sống làm gì nữa hả?

-Ông chủ, em ko ngờ nó lại gan lì như vậy, xưa nay chưa ai bị 1 phát đạn của em mà lại có thể chạy và đủ sức phóng dao chuẩn xác như vậy. Nó phóng ngay động mạch nên em ko đủ sức cho nó thêm 1 phát nữa, mong ông chủ tha cho.

-Vô dụng, giờ phải về Mỹ ngay trước khi nó tìm ra mọi chuyện…

====

Mặc kệ anh có đập cửa thế nào thì Amy vẫn ko chịu mở cửa, cô bật nhạc thật to và bắt đầu rót 1 ly rượu vang thưởng thức bản nhac giao hưởng. Nhưng dù vậy cô vẫn có thể nghe rõ tiếng anh đang gọi mình nhưng 1 lúc thì ko nghe thêm nữa, cô hơi thắc mắc và bật dậy. Amy đặt ly rượu lên bàn nhưng trật tay khiến nó rớt xuống đất bể tan tành, cô cảm thấy 1 gì đó thật đáng sợ đang diễn ra. Amy đứng bật dậy và chạy ra cửa, cô ko thấy anh đâu nhưng dưới đất lại bê bết máu, cô hoảng sợ tìm xung quanh và phát hiện ra anh đang nằm bất động sau cánh cổng lớn. Cô nghe tiếng Won Bin đang nói trong điện thoại nên nhanh chóng nghe máy:

-Won Bin, Franciss, anh ấy chảy nhiều máu lắm….

-Amy, chị nghe em nói này, Franciss bị người ta ám sát… Vừa dứt lời thì xe của Won Bin cũng kịp đến nơi, Amy cố gắng giữ bình tĩnh cùng Won Bin đưa anh vào bệnh viện cấp cứu.

=====

Bệnh viện Shinwa đã cho sẵn giường đẩy đón ở trước cổng, Franciss nhanh chóng được đưa vào phòng bệnh, Amy dứt khoát lên tiếng:

-Tôi sẽ thực hiện ca phẩu thuật này. Nhưng bác sĩ cấp cứu sau khi nhìn dáng vẻ lo lắng của cô đã lập tức can ngăn:

-Bác sĩ Caster, tình trạng của cô lúc này ko hợp làm phẫu thuật, hãy để chúng tôi. Amy bỗng gào lên:

-Sao tôi có thể ngồi yên để nhìn anh ấy như vậy chứ? Tôi phải thực hiện… Chưa nói dứt lời thì Amy ngất xủi, Won Bin nhanh tay đỡ lấy cô và đưa cô vào phòng cấp cứu:”Amy, Amy, chị sao vậy?”

###
End chap
Song: Y Why

I know I’ve fallen in love. The day you came to me
was like a dream painted in grey.
I wanna tell you some, what I say with my heart
Wanna love you I wanna hold you, only my drunken confession.

Hiding where you can’t see me.
I only shout the words that you cannt hear. I love you.
This short phrase is too difficult for me. I can’t even open my mouth.
‘I love you’ this short phrase is too much for me. I cannot breath.

(Rap) When you give me 1, Girl, I will give you 100.
When I see your red lips, my silent breath purrs with my innocence,
and my heartbeat that feels like its about to explode
strike a message to my ear. Baby I love you indeed.
I send you a message: I can’t see it any teardrop in on your face, girl
I love you, only this.

Fearing you’ll know if our eyes meet,
I only look away at the sky. I love you.
This short phrase is too difficult for me. I can’t even open my mouth.
‘I love you’ this short phrase is too much for me. I cannot breath.

Come to me. See my eyes. I want you too.
My eyes tell you truth I wanna live in your life

This short phrase is too precious to me.
If you tell me ‘I love you,’ this one phrase out of anything in the world,
I will be happy.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s