Fic Perfect Happiness – Chap 5: Khởi đầu một quyết định

Chap 5: KHỞI ĐẦU MỘT QUYẾT ĐỊNH

 

-Chồng em về rồi kìa! Anh ko làm phiền nữa, anh về trước nhé! Ji Hoo mỉm cười khi ko phải uống nó, anh nhanh chóng đứng lên đi về hướng của Won Bin, anh vỗ vào vai Won Bin và đùa:

-Vợ cậu lo sốt vó rồi kìa, liệu mà năn nỉ đi! Tớ về nhé! Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, Won Bin hít một hơi dài đi vào, anh nuốt khan và ngồi cạnh Guni:

-Vợ yêu, em chưa ngủ hả? Guni cười gượng và đứng lên, cô hơi choáng và gần như ngã ngược lại xuống ghế. Nhanh như cắt, Won Bin đỡ lấy cô, gương mặt anh lộ rõ vẻ lo lắng, anh chỉ dám nhỏ nhẹ lên tiếng:

-Guni à, em ko sao chứ? Để anh gọi bác sĩ, … gọi bác sĩ. Anh quay sang hét lên với người giúp việc ở cuối câu nhưng cô giữ lấy cánh tay anh:

-Em ko sao, chỉ là hơi chóng mặt thôi mà! Anh nhìn thoáng cũng đoán được nguyên nhân, anh quay sang nói với cô giúp việc đang lo lắng đứng cạnh:

-Cô đi làm ít cháo cho cô chủ đi! Nhớ đừng cho hành vào đấy, cô chủ ko thích đâu!

-Vâng. Won Bin nhẹ nhàng bế vợ mình vào phòng, anh đặt nhẹ cô xuống giường và nói:

-Em thấy chưa, ko ăn có một tí thành ra thế đó!

-Em ko sao mà, em cũng đã uống sữa rồi, thôi em đi ngủ đây, em ko muốn ăn. Nói rồi cô quay lưng về phía anh và vờ ôm gối ngủ. Won Bin gãi đầu, anh nghĩ cô giận vì anh đã ko trở lại khách sạn như đã hứa, nhưng Guni vốn ko phải người nhỏ mọn, vậy thì tại sao?

[b]====Quay lại[/b] Thụy Điển, một buổi sáng trong lành, cuộc thi do chính So Yi Jung tổ chức tự động kết thúc mà ko cần báo trước bởi ai cũng thấy sáng nào anh cũng tay trong tay với vợ đến trường. Hôm nay cũng ko ngoại lệ, sau khi vào bệnh viện thăm Emma, cô vẫn còn đang hôn mê, đứa bé tình hình vẫn chưa mấy làm khả quan. Niềm hạnh phúc bên cạnh Yi Jung đã giúp Ga Eul vơi bớt nổi lo, cô có thể cười nhiều hơn, nói nhiều hơn. Hai người đang ngồi cạnh nhau trên băng ghế đá dài, Yi Jung xé một mẫu sandwich nhỏ đút cho Ga EuL:

-Ăn thêm đi em, em cứ lo uống sữa mãi. Ga Eul đẩy tay của Yi Jung rồi phụng phịu:

-Đã bảo ko thích ăn bánh mì mà, em ko ăn đâu, anh ăn đi! Cô vẫn tiếp tục với hộp sữa tươi trên tay mặc kệ cho anh đang cố dỗ dành mình thế nào. Ngay lúc đó thì có vài anh chàng người Thụy Điển là bạn học cùng lớp đến gần chào hỏi. Anh chàng cao nhất mặc chiếc áo caro lên tiếng:

-Cậu có vợ rồi ko lo bài thuyết trình nữa sao Yi Jung? Bài này chiếm đến 70% số điểm đấy! Yi Jung cười khẩy, anh vòng tay ôm eo Ga Eul và đùa:

-Có vợ rồi thì tất biết! Còn về việc đó thì khỏi phải lo!

-Ko lo sao mà được, cậu chọn chủ đề khó thế kia, hơn nữa vật chứng minh lại rất quý hiếm. Tớ cứ tưởng cậu đang lo đi kiếm, nhưng xem ra thời gian cậu dành hết cho vợ rồi! Anh chàng bên cạnh vỗ vai anh đang nói và cười to:

-Có vợ đẹp như Yi Jung mà ko lo giữ lỡ mất thì sao, cho nên loại mọt sách như cậu làm sao mà hiểu được. Thôi đừng làm phiền người ta nữa, thật ko có phong cách của đàn ông Thụy Điển tí nào, đi thôi! Anh chàng vừa nói vừa nắm cổ áo anh kia lôi đi, anh chàng bị lôi đi la oai oái, vừa đi vừa nhăn nhó và chỉnh lại cổ áo cho thẳng thớm. Khi họ đi rồi thì Ga Eul mới nhẹ nhàng hỏi Yi Jung:

-Yung à, anh gặp rắc rối về luận án sao? Yi Jung hôn nhẹ vào má cô rồi cười:

-Vợ yêu, anh lo được mà! Với lại trên đời này có gì mà So Yi Jung ko làm được chứ! Ga Eul lắc đầu ngán ngẫm và quay mặt sang chỗ khác, anh chớp mắt, gương mặt cứ như đứa trẻ bị nói xấu:

-Ya Chu Ga Eul, thái độ của em là sao hả? Ga Eul trả lời tỉnh bơ:

-Có gì đâu, chỉ là em thấy anh càng ngày càng giống một người, thật hết nói nổi!

-Giống ai chứ? Anh chỉ thấy mình ngày càng đẹp trai và tài giỏi thôi!

-Đấy đấy, càng nói càng giống! Cô che miệng cười và đứng lên chạy nhanh về lớp trước khi Yi Jung kịp nghĩ ra đó là ai! Ngay khi Ga Eul chạy xa thì Yi Jung đứng bật dậy và hét theo:

-Ya, sao anh lại giống thằng kém cỏi đó chứ…..

[b][fly]======[/fly][/b]

Quay lại Hàn Quốc, ở một căn nhà nhỏ xinh gần bệnh viện Shinwa, Franciss vẫn đang vùi đầu vào đống chăn nệm êm ngào ngạt hương vị tình yêu. Anh khẻ xoay người khi điện thoại reng lên, anh mệt mỏi mò mẫm chiếc điện thoại đang đặt đâu đó:

-Hello… Sao? Chú mày ko tự giải quyết chuyện đó được à? Chuyện gì cũng phải réo anh như thế hả? …. Được rồi, ráng chống thêm một tuần nữa đi, mới năn nỉ được chị dâu của chú mày, anh ko muốn lại bị đá ra ngoài nữa đâu! …. Được rồi, đã bảo biết rồi mà, nhóc con phiền phức, anh biết mày muốn anh về để mày qua Hàn Quốc chứ gì? Cúp đi, thật tình!

Anh gãi đầu một cách khó xử và gằng lên:

-Đáng ghét hết sức!

-Anh ghét ai đấy! Amy bước vào, trên tay cô là khay thức ăn khá hấp dẫn, cô mang chúng đặt lên tủ đầu giường và nói: “Mới sáng sớm làm gì mà cau có thế? Ăn sáng đi nào!” Cô đưa cho anh một chén cháo yến mạch rồi uống tiếp ly nước quả của mình” Anh nhận lấy và nhìn cô chằm chằm, chú ý ánh nhìn của anh, cô quay sang chớp mắt rồi nói:

-Anh sao vậy? Sao lại nhìn em như thế? Anh đặt chén cháo xuống rồi quay sang ôm cô vào lòng, anh thì thầm vào tai Amy:

-Em à, kể ra cũng còn sớm, hay tranh thủ đi!

-Tranh thủ? Anh nói gì vậy? Sáng sớm chưa ăn nên bị gì rồi à? Cô nhìn anh một cách khó hiểu và ngay khi Franciss thì thầm một điều gì đó vào tai cô thì cắn luôn vào má anh một cái thật đau và hét lên:

-Anh đi mà tranh thủ một mình đi! Nhưng ngay khi cô định đứng lên thì Franciss giữ tay cô lại và kéo Amy ngồi ngược lại xuống giường, anh trầm tư một lúc rồi nói:

-Thôi được rồi, nói nhẹ nhàng em ko nghe thì anh sẽ hành động cho em xem, để xem lúc đó em có ngoan ngoãn ko!

[b]========Nói xong[/b] anh bật dậy và phóng ra khỏi giường, anh chạy đến tủ áo, chọn cho mình một bộ đơn giản thay vì vest như thường lệ. Sau khi sửa soạn xong, anh cũng nhanh chóng phóng xe vun vút trên con đường. Hành động của Franciss nhanh đến nổi làm Amy chẳng hiểu gì cả, cô lắc đầu rồi thu dọn mọi thứ để chuẩn bị đến bệnh viện.

Vừa đến bệnh viện thì cô y tá chạy đến thông báo với Amy:

-Thưa trưởng khoa, viện trưởng muốn gặp cô ạ!

-Chị đến đó trước đi, tôi đến ngay!

……

Tiếng gõ cửa gây sự chú ý của người viện trưởng tuổi gần 50, ông đang chăm chú đọc một email cho ngài chủ tịch Goo Jun Pyo vừa gửi gấp, nhịp nhịp xuống chiếc bàn gỗ đắt tiền, ông lên tiếng ra hiệu cho Amy:

-Mời vào … trưởng khoa Caster, mời cô ngồi. Amy lễ phép cuối chào ông và ngồi xuống chiếc ghế màu trắng đối diện:

-Viện trưởng muốn gặp tôi!

Ngài viện trưởng gật đầu và chỉnh lại cặp mắt kính:

-Là thế này, có một bệnh nhân đang trong tình trạng nguy kịch, nhưng anh ta lại phải về Mỹ gấp. Vì uy tín của bệnh viện nên ngài Goo đã đề nghị chúng ta phải cử một bác sĩ uy tín theo chăm sóc người bệnh. Sau khi hội đồng suy xét đã đưa ra quyết định. Bác sĩ Caster là người thích hợp nhất!

-Ơ chuyện này. Cô hơi ngập ngừng vì quyết định khá đột ngột này, chưa để cô kịp mở lời thì vị trưởng khoa lại điềm đạm lên tiếng:

-Sao thế bác sĩ Caster? Có chuyện gì ko ổn sao?

-Tôi ko có ý đó, ý tôi là tại sao phải là tôi?

-À cô biết đấy, tất cả các bác sĩ có khả năng đều có gia đình, bắt họ đi thì ko tiện cho lắm.

-À vâng, thế thì tôi sẽ đi ạ! Amy tự nhủ, việc để lại gia đình đi công tác vô thời hạn thế này thì đúng là làm khó cho họ. Thôi thì cô vẫn độc thân, đi như thế cũng ko sao, sẵn tiện canh chừng con chim ko chân kia cũng là một ý hay.

Cô mỉm cười rồi cuối chào ngài trưởng khoa. Cánh cửa vừa khép lại thì điện thoại cũng vang lên:

-Chuyện tôi dặn làm đến đâu rồi? Một giọng nói vênh vênh tự đắc vang lên ở đầu dây bên kia, vị trưởng khoa hạ thấp giọng trả lời:

-Dạ vâng, bác sĩ Caster đã đồng ý rồi ạ!

-Thế thì tốt! Vừa dứt lời thì người đó cúp máy ko thương tiếc, vị trưởng khoa chỉ biết lắc đầu, vì ông đã quá quen với cách cư xử đó của con trai chủ tịch Goo.

Amy đang bàn giao các bệnh án đang theo dõi cho bác sĩ Han, cô y tá gõ cửa vào và nói:

-Bác sĩ Caster, Song phu nhân đang đợi trong phòng bác sĩ ạ!

-Okay, nhắn với cô ấy đợi tôi một lát nhé! Mất thêm gần 15 phút, Amy đã có mặt ở phòng riêng của mình, mở cửa bước vào, cô thấy Guni đang ngồi trầm tư nhìn ra cửa sổ. Mọi khi chỉ cần một tiếng bước chân rất nhỏ cũng ko qua khỏi sự nhạy bén của cô, thế nhưng khi Amy đã đóng cửa lại mà cô vẫn ko có chút cảm giác nào. Amy từng bước tiến đến đặt tay lên vai cô:

-Lo lắng nhiều ko tốt cho phụ nữ mang thai đâu! Cô ngước lên nhìn Amy, nụ cười vẫn ko thể nào gượng nổi, cô ôm chầm lấy Amy, đầu dựa hẵn vào người cô bằng tất cả sức lực còn sót lại.

……………..

-Uống đi em!

-Lại là sữa sao chị? Em ko muốn uống! Amy bật cười trước thái độ trẻ con của cô, Amy cũng biết lý do của sự tức giận đó. Won Bin đã làm một chuyện mà có lẽ khá khó tin, anh cho người mang loại sữa này đến chỗ cô để phòng khi Guni muốn uống. Thường thì Amy quá bận để dành thời gian cho Guni tại bệnh viện, họ tâm sự qua điện thoại là chủ yếu nên hôm nay mới có dịp để Guni được uống.

-Chắc là cái tên ấy lại mang đến chứ gì? Cô đăm đăm nhìn ly sữa như muốn đánh mạnh vào nó khi gương mặt của Won Bin hiện lên, cô cầm ly sữa và quyết định ực một hơi nhưng do sữa mới pha nên Amy đã lên tiếng can ngăn:

-Guni, sữa còn nóng em uống từ từ chứ! Thật là! … Nào nói chị nghe xem chuyện gì khiến em giận đến như vậy? Giọng Guni trở nên trầm xuống:

-Em ko biết mình đang giận gì nữa? Chỉ là một cảm giác bất an thôi, tuần trước … hôm đó mãi sáng anh ấy mới về, nhưng khi em hỏi thì Won Bin có vẻ lãng tránh … Em ko biết đang xảy ra chuyện gì? Em cảm thấy anh ấy đang giấu em cái gì đó, hôm anh Ji Hoo tổ chức buổi hòa nhạc, anh ấy cũng như vậy, nghe xong cú điện thoại đó là biến đâu mất.

……..

Tạm biệt Amy xong, Guni gọi cho tài xế và từ từ bước ra cổng, nhưng vừa bước ra tới cổng thì một chiếc xe màu trắng mui trần đã dừng trước mặt cô. Cánh cửa mở ra, một cô gái đeo kính đen trong chiếc đầm màu vàng nhạt, tay xách chiếc giỏ trắng muốt sang trọng. Cô ta cuối đầu chào Guni và lịch sự đề nghị:

-Song phu nhân, tôi là Shin Ah Ra, tôi có hân hạnh mời cô dùng bữa với tôi ko? Guni nheo mắt nhìn cô ta, lòng cô chợt dấy lên một cảm giác bất an. Cô ta là ai, cái tên Shin Ah Ra dường như rất quen, phải rồi, cô ta ko ai khác chính là nhà thiết kế sợi dây Angel trên cổ Guni. Guni nhìn cô ta một cách đề phòng rồi đáp lại:

-Xin lỗi, tôi có hẹn với chồng tôi nên tôi e ko tiện, hẹn cô khi khác! Vừa dứt lời thì người tài xế cũng đến gần cô, ông ném một ánh nhìn cảnh giác về phía cô gái kia. Quy tắc của tài xế nhà họ Song là ko để chủ nhân của mình lên xe những người lạ mặt, đặc biệt ông còn được Won Bin dặn dò là phải chăm sóc kỹ cho thiếu phu nhân:

-Cô chủ, xe đã sẵn sàng! Guni quay sang gật đầu và toan bước lên xe nhưng cô gái kia đã ngăn cô lại bằng một câu nói:

-Cô ko muốn biết chồng cô đang giấu mình chuyện gì sao? Guni quay phắt sang nhìn cô ta, giọng cô thể hiện rõ sự kích động:

-Cô muốn gì khi đến tìm tôi rồi bảo mình biết một bí mật hay một chuyện gì đó mà chồng tôi ko muốn cho tôi biết chứ? Cô nghĩ mình là ai? Cô nghĩ Song Won Bin là ai, đừng tùy tiện đem chuyện đó ra đùa, sẽ ko có lợi cho cô đâu!

Cô gái kia cười khẩy rồi đung đưa một sợi dây chuyền trước mặt Guni rồi quay lưng chuẩn bị bước lên xe, Guni lúc này mới lên tiếng:

-Đứng lại, sợi dây chuyền đó! Cổ họng cô nghẹn lại, đầu óc cô lờ mờ suy đoán một giả thuyết nào đó, cô đưa tay nắm chặt lấy mặt dây chuyền của mình rồi nhìn thẳng vào mắt cô ta:

-Ăn tối thì ko được nhưng thay vào đó tôi sẽ mời cô một ly trà. Cô ta cười nhẹ rồi mở cửa xe mời Guni vào nhưng người tài xế đã nhanh tay chặn cánh cửa lại và điềm đạm nói:

-Xin quý cô cứ đi trước dẫn đường, tôi sẽ chở cô chủ đi sau. Cô chủ, xin mời. Ông tinh ý thấy được Guni hơi choáng váng nên đã đỡ cô vào xe mặc cho cô gái kia đang tức tối.

Chiếc xe dừng lại tại một quán nước gần nhà hàng mà Guni hẹn với Won Bin, hai cô gái ngồi đối diện nhau trong quán ngay sau đó. Ah Ra đưa mắt quan sát Guni, ko hổ danh là Song phu nhân, Guni vẫn rất bình tĩnh thưởng thức ly nước trái cây ép, thỉnh thoảng vuốt nhẹ tóc gọn trong vành tai:

-Cô bảo có chuyện muốn nói với tôi mà? Sao lại im lặng như vậy?

Ở bên ngoài, bác tài xế quan sát, ông thấy được một ý đồ gì đó từ cô gái kia, ông suy nghĩ một lát và đưa ra một quyết định nhanh chóng. Ông lấy điện thoại trong túi áo vest ngoài và bấm số gọi cho Won Bin:

-Cậu chủ, lúc nãy có một cô gái đến tìm cô chủ, tôi sợ có chuyện ko ổn. Won Bin đang sắp xếp lại đồ đạc chuẩn bị rời khỏi văn phòng đến nhà hàng thì nhận được cú điện thoại đó, anh vừa nghe điện thoại vừa đi ra xe. Anh chau mày rồi hỏi lại:

-Cô gái đó là ai? Trông như thế nào? Sao lại để cô chủ gặp cô ta khi ông thấy cô gái đó có ý đồ xấu chứ? Bác tài xế vẫn điềm đạm đáp lại:

-Vì cô gái kia nói có chuyện của cậu chủ mà cô chủ ko biết, hơn nữa cô ta còn có sợi dây chuyền mà cô chủ đang đeo! Anh lắc đầu khó hiểu, cô gái kia là ai, sợi dây chuyền giống hệt. Hàng loạt câu hỏi khó hiểu cứ đảo vòng quanh tâm trí anh, anh gần như khó chịu hỏi:

-Cô chủ đang ở đâu?

Chiếc xe màu vàng vun vút trên đường cao tốc, gió thổi ngược hất mái tóc của anh bay theo chiều gió, từng cơn gió lạnh táp vào làn da đang đỏ lên vì cơn giận. Nhưng thứ đáng sợ nhất chính là ánh mắt gay góc của anh lúc này, anh chợt nhớ đến sợi dây chuyền giống hệt của cô, rồi sự kỳ lạ của nhà thiết kế sợi dây đó. Đây có phải là sự trùng hợp hay không?

Chiếc xe thắng gấp trước quán trà, anh gần như đạp tung cửa xe, anh thấy bác tài xế đang đứng trước cửa đợi anh:

-Cô chủ đâu?

Ngay lúc đó Guni đang từ trong cửa hàng bước ra, cả hai chỉ cách nhau vài bước chân. Trong ánh mắt cả hai giờ đây chỉ có hình bóng của đối phương, anh như bất động khi thấy giọt nước mắt lăn dài trên má cô. Guni thấy rõ sự lo lắng trong đôi mắt ấy, cô ko nói gì mà chỉ chạy đến và ôm chặt lấy Won Bin. Một tràn sự thắc mắc dấy lên trong lòng anh, Won Bin cảm nhận rõ bờ vai cô đang run lên, làn nước ấm ướt đẩm cả bờ vai trái rộng. Anh nhẹ nhàng vỗ nhẹ vào lưng cô mà ko biết nói câu nào, anh đưa mắt nhìn sang bác tài xế như đòi một câu trả lời thế nhưng người tài xế chỉ lắc đầu tỏ ý. Người đi đường bắt đầu dòm ngó chỉ trỏ, anh khó chịu đưa mắt ra hiệu cho người tài xế của mình, chỉ với một cuộc điện thoại đơn giản. Ngay sau đó 5 chiếc xe màu đen đậu hàng dài ven đường, thuộc hạ của anh người thì giải tán đám đông và đứng bao quanh quán nước, người thì vào bao trọn quán và đuổi hết khách. Chỉ chừng vài phút thì cảnh tưởng đã im ắng hoàn toàn. Thuộc hạ của anh cũng quay lưng lại về phía hai người, tạo cho họ một khoảng ko gian tuyệt đối yên tĩnh, anh đã ôm trọn lấy thân người cô, giữ cho cô dựa hẵn vào người mình một cách dễ chịu nhất. Ko biết họ đã đứng như thế bao lâu cho đến khi Won Bin ko còn nghe thấy tiếng khóc của cô nữa, người tài xế tiến đến và nói thật khẽ với Won Bin:

-Cậu chủ, cô chủ ngủ rồi ạ! Anh hướng mắt nhìn ông rồi gật đầu, anh nhẹ nhàng ngã người cô ra phía sau và nâng cô lên thật nhanh. Bồng cô trên tay, đầu cô dựa vào vai anh còn tay thì ôm vào eo cô. Người tài xế đã mở sẵn cửa cho cả hai, anh bước vào xe thật khéo để ko đánh thức Guni. Chỉ một lát sau thì đã đến nhà họ Song, đặt nhẹ cô xuống giường, anh thấy rõ vẻ mặt mệt mỏi xanh xao cùng những giọt thủy tinh mong manh vẫn còn đọng nơi mi mắt. Anh nắm chặt bàn tay rồi đặt ở chiếc tủ đầu giường và ghì thật chặt đến nổi những chiếc lá nhỏ trên chậu hoa trang trí cũng chuyển động như vừa có ngọn gió thoảng qua. Anh đứng phắt dậy và ra lệnh cho người tìm ngay cô gái khi nãy đến. Lúc anh trở lại phòng thì Guni đã thức, anh chạy thật nhanh lại chỗ cô và nói thật khẻ, anh cố gắng kiếm chế bản thân:

-Em tĩnh rồi! Em ko sao chứ! Anh gọi bác sĩ đến nhé…

-Won Bin à. Won Bin bình tĩnh hơn sau câu nói của cô, anh vuốt nhẹ má cô và nhẹ giọng:

-Ừ anh đây! Em vẫn ổn chứ?

-Em ko sao, chỉ là em giận mình lắm! Cô bắt đầu khóc thành tiếng khi tiếp tục câu nói của mình: “Em giận mình vì chẳng giúp gì được cho anh…” Cô khóc càng lớn hơn làm anh ko biết phải làm gì hơn nữa, anh ôm cô vào lòng và vuốt mái tóc đen dài rồi nói:

-Em sao vậy? Ai bảo em ko giúp được gì cho anh, chỉ cần có em ở cạnh anh thì điều đó cũng là quá đủ rồi. Em sao vậy? Thật ra cô gái kia đã nói gì với em hả? Sao em đột nhiên lại như vậy! Người của Won Bin gõ cửa ngay khi anh vừa nói xong, anh miễn cưỡng nới lõng vòng tay và ra lệnh: “Vào đi.”

-Thưa cậu chủ, chúng tôi đã tìm được cô gái đó! Won Bin gần như điên lên anh nhận ra điều đó có thể làm vợ mình sốc thêm một lần nữa, nhưng trái với suy nghĩ của anh Guni chỉ mỉm cười nhìn anh:

-Mặc kệ cô ta đi anh! Cô ta ko đạt được mục đích của mình thì đã tức lắm rồi, anh đừng làm khó cô ta nữa! Nói rồi cô nhướn người hôn nhẹ vào má anh rồi cười thật tươi khi thấy vẻ mặt khó hiểu và đôi chút khó xử khi thuộc hạ của anh đang che miệng cười khúc khích. Dĩ nhiên Won Bin ko dám nói tiếng nào, anh quay sang cười an tâm với cô rồi đặt cô nằm xuống giường:

-Em ngoan đi ngủ đi! Nhưng mà anh sẽ ko tha cho cô ta đâu! Anh nói một cách dứt khoát rồi hôn nhẹ vào trán cô trước khi đi ra ngoài cùng thuộc hạ.

………..Tại đại sảnh nhà họ Song, Won Bin ngồi trên chiếc ghế sofa đối diện với Shin Ah Ra, cô ta đang bị hai người của anh giữ chặt lấy hai vai, trông vẻ mặt cô ta khá sợ hãi. Anh lạnh lùng lên tiếng:

-Nói đi! Cô đã nói gì với vợ tôi hả? Cô nghĩ mình là ai, chỉ là một nhà thiết kế, quá lắm thì những tác phẩm của cô cũng được vợ tôi để mắt đến. Vậy rốt cuộc cô nghĩ mình là cái quái gì hả? Giọng anh như mũi tên băng lạnh ngắt phóng thẳng vào cô gái kia làm vai cô run lên bần bật. Cô ta lắp bắp lên tiếng nhưng vẫn ko thành lời:

-Em…Anh….

-Em anh gì ở đây! Anh gần như hét lên và trừng mắt nhìn cô ta, Won Bin bắt đầu chú ý đến sợi dây chuyền nơi cổ cô ta đang đeo, anh quan sát nó rồi tiếp tục nói: “Cô, sợi dây chuyền này, chẳng phải đây là sợi angel sao?” Rồi chợt anh nhớ đến hình như lúc nãy khi ẵm Guni thì trên cổ cô vẫn còn đeo, vậy thì cái này là gì? Ah Ra thấy được ánh nhìn giận dữ của anh khi nhìn mặt dây chuyền Angel ấy, cô ta run lên thành tiếng:

-Cái này, đây chỉ là hàng nhái theo, anh … anh đừng hiểu lầm, chỉ là hàng nhái theo thôi mà!

-Vậy thì nói đi ruốt cuộc ý đồ của cô là gì? Anh thật sự hét thẳng vào mặt cô ta và chợt nhớ đến chuyện cách đây ko lâu: “Angel, sợi dây đó, cô?”

[/size]

CONT>>>>>>>>

[FLASH]http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin7.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZS9jNS9lYzVhZDFiMTmUsIC5NjgxYWMyZTY4NWM2MDdjYjE0YzI1OC5cUIbaBmUsICDN8SXRzIHlvInagaMEdXxCaWmUsICgQmFdUngZ3x0mUsICnVl[/FLASH]

 

[size=3]

[b]Flash back[/b]

 

 

Won Bin đã ngồi đợi trong phòng tiếp khách của Jewelry hơn 1 tiếng đồng hồ rồi, nếu ko vì sợi dây chuyền angel thì chắc anh sẽ đập tan nơi này mất. Trong giây phút chờ đợi anh lại nghĩ về thái độ nủng nụi của vợ anh cách đây hai hôm.

 

-Won Bin à, ko hiểu sao đôi cánh của angel như sắp gãy đến nơi ấy. Guni đang đung đưa sợi dây chuyền trước mặt anh, cô ngồi dựa vào anh trên chiếc ghế dài cùng thưởng thức những bản nhạc giao hưởng. Won Bin cầm mặt dây chuyền rồi nói:

-Em làm rớt à, hình như ở đây có vết nứt. Anh miết ngón tay dọc theo vết nứt trên cánh trái của thiên thần và săm soi: “Thôi vậy là sợi dây chuyền này hư rồi, thôi em tháo ra để đó đi, mai mốt Jewelry ra mẫu mới anh sẽ lại tặng cho em một mẫu khác. Chịu ko vợ yêu?” Anh nựng nhẹ má của cô và cười thật tươi, Guni hơi buồn như vẫn gật gù cho qua chuyện. Bắt gặp ánh mắt tiếc nuối của vợ, Won Bin cười thầm và kéo nhẹ đầu cô dựa vào vai mình để tiếp tục thưởng thức nhạc.

…..

-Anyoseo,

……

-Là tôi đây!

…….

-Được, tôi sẽ tới ngay!

Sau khi nghe xong điện thoại từ bên Jewelry, họ xác nhận mặt dây chuyền đã được sửa xong và nói anh có thể đến lấy. Lúc đầu Won Bin đã cố trêu Guni rằng nó sẽ chẳng sửa được đâu, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt đáng yêu của cô thì ngay sáng hôm sau anh đã đích thân mang nó đến cửa hàng và yêu cầu họ sửa gấp. Mãi hơn 2 tuần làm anh sốt cả ruột, nên khi vừa nghe xong, anh muốn bay đi thật nhanh để mang nó về cho cô. Won Bin cứ nghĩ sẽ mất ko đến nữa tiếng cho cả chuyến đi và về nhưng thật ko ngờ lại lâu như vậy.

End flash.

Ngay lúc này đây thì tại đại học Royal Sweddish lại đang rộn ràng chuẩn bị cuộc thi couple do Rosallina tổ chức nhưng nhân vật mấu chốt lại khá dững dưng. Hầu hết thời gian Yi Jung đều dành làm dự án cuối kỳ và giám sát Ga Eul vì bắt đầu ong bướm ở đâu cũng kéo đến bu quanh vợ anh. Tòa nhà mà Ga Eul học lại cách khá xa với Yi Jung nên hầu như hai vợ chồng đều hẹn nhau ở cổng trường mỗi khi tan học hoặc nghĩ trưa. Kẻ nên biết cô gái Hàn Quốc xinh đẹp Sophie Chu chính là phu nhân So thì lại quá ít, thậm chí còn nhiều tên ngốc to gan phớt lờ chuyện đó bởi họ nghĩ Yi Jung đâu có rãnh hàng giờ mà bám sát Ga Eul. Dù ghen đến tận mang tai thì anh vẫn phải ngậm bồ hòn vì Ga Eul đã nhiều lần cảnh cáo: “Anh mà đến lớp học em gây rối thì em sẽ ko tha cho anh đâu, rõ chưa hả? … Anh muốn em dọn về nhà em ở đúng ko hả?…. Sao anh lại trừng mắt nhìn bạn em như thế?”

Yi Jung lúc nào cũng điên lên vì Ga Eul cứ bênh chầm chập những tên được cô gọi là bạn, mà cái quái gì những “người bạn” đó toàn là đàn ông mới được cơ chứ, bên cạnh Ga Eul chẳng lúc nào thấy con gái, có chăng thì thỉnh thoảng thấy cô nàng tóc hung đỏ. Nhưng hình như dạo này cô ta có bạn trai nên cũng mất tăm. Hôm nay, Yi Jung hoàn thành buổi thuyết trình sớm hơn chừng 15 phút nên anh đã đứng đợi cô trước tòa nhà học của cô trước khi chuông reo. Anh bắt đầu liên tưởng đến Ga Eul đang bị cái bọn gọi là bạn vây quanh thế nào.

[b][fly]Yi Jung’s POV.[/fly][/b]

Cái trường này lúc xây ko mướn nhà thiết kế về hay sao vậy? Sao hai ngành liên quan như vậy lại xây cách nhau như thế, phải xây cạnh nhau thì sinh viên mới tiện giao lưu học hỏi chứ? Xem ra thiên tài như mình phải can thiệp rồi! Quan trọng là phải thiết lập lại trật tự, sao nam nữ lại cứ học chung lớp là sao, phải tách ra mới được, bọn đó chỉ lo ngắm vợ mình chứ học hành gì? Phải kiến nghị thêm. À đúng rồi nhiều thứ cần kiến nghị quá, mình nên lấy giấy bút ra ghi chép lại mới được. Tôi bắt đầu lấy cuốn sổ và cây bút chì trong giỏ ra rồi hí hoáy ghi lại hai điều mình vừa nghĩ ra, tôi lại bắt đầu vận dụng bộ óc của một thiên tài ghi thêm vài thứ cần làm để thực hiện ý tưởng này.

Rốt cuộc thì chuông cũng reng, tiếng nói cười của các sinh viên bắt đầu lao xao làm rộn cả một góc trời, tôi nhanh chóng thu sắp mọi thứ vào trong giỏ rồi bước đi. Ngay khi vừa đứng lên thì đôi mắt nhanh nhẹn của tôi đã phát hiện ra một tên “nghi phạm”, lại là cái tên Jeff hay Jezz gì đó, tôi cũng chẳng buồn quan tâm đến tên của hắn ta. Theo ghi chú của tôi thì hắn đã nhìn vợ tôi 457 lần, nói chuyện với cô ấy 344 lần, dùng nụ cười chẳng có tí gì là nghệ thuật cười với vợ tôi 1000 lần và vờ đụng vào người cô ấy 3 lần. Tôi nói đâu oan cho hắn, hết giờ thì lo đi về đi, lại cứ đi sát vào Ga Eul và làm các con số lúc nãy tăng lên đáng kể. Hôm nay hắn ta còn cả gan đến độ mon men xách giỏ cho cô ấy nữa. Nhưng vấn đề ở đây là tôi, So Yi Jung, đã nhanh chân hơn cái bộ não rùa của hắn. Tôi bước đi thật nhanh ngay khi thấy Ga Eul bước ra khỏi giảng đường, tôi lách người khỏi đám đông và gương mặt điển trai của tôi cũng thu hút Ga Eul ngay khi cô ấy ra khỏi cửa lớp. Dù đang phải miễn cưỡng bàn luận một cái gì đó với tên J… à Jeff hay Jezz gì đó, nhưng Ga Eul vẫn gửi đến tôi một ánh nhìn trìu mến. Lúc tên đó đưa ta ngỏ ý xách giỏ cho cô ấy thì tôi đã ôm trọn chiếc eo nhỏ nhắn kia trong vòng tay mình và đưa tay về phía hắn thể hiện rõ sự phong độ của tôi:

-Xin chào, tôi là So Yi Jung. Cảm ơn nhưng … chuyện xách giỏ cho vợ tôi thì tôi có thể lo được. Tôi nhếch mép cười thích thú thưởng thức vẻ mặt tối xầm của cái tên kia, hắn ta miễn cưỡng thu tay lại và nhìn vợ tôi cười … đấy đấy lại cười nữa, ko biết hắn có tự soi gương vào mỗi sáng hay ko mà cứ cười suốt. Hắn ko biết là hắn sẽ gảy mất 2 chiếc răng cửa vì nụ cười đó sao? Tôi trừng mắt nhìn hắn ta và ngay khi bị bắt gặp thì cô ấy lại nở lòng nào nhéo vào lưng tôi một cái rõ đau, may là tôi đã ừ thì tôi khá là quen việc này nên tôi vẫn giữ nụ cười quyến rũ của mình nhìn tên kia. Tôi đưa tay chào hắn và ko để cho hắn có cơ hội nói thêm lời nào với Ga Eul, đôi tay đặt lên eo của cô ấy cũng nhanh chóng dùng sức đẩy cô ấy bước đi cùng mình. Khi chúng tôi đi gần đến xe hơi đang chờ sẵn thì Ga Eul lại nghiêm mặt nhìn tôi:

-Này, lần sau anh mà còn thế nữa thì em sẽ chuyển sang trường khác học đấy! (Gì chứ, đấy thấy ko vợ gì đâu mà hơi tí là hù dọa chồng, coi được ko hả Chu Ga Eul?) “Anh nghĩ gì mà cứ đứng cười tủm tỉm thế?” Tôi giật cả mình khi nghe vợ tôi gọi, ngay lập tức tôi tươi cười và nói cho qua chuyện:

-À ừ có gì đâu em! À chúng ta đi ăn tối nào.

Tôi giữ chặt tay nơi eo Ga Eul và nhẹ nhàng đẩy từng bước chân chuyển động nhịp nhàng, cảm giác có người mình yêu bên cạnh thật bình an và dễ chịu, nhưng đầu tôi vẫn ko ngừng hoạt động để tìm ra một phương thức cắt mấy cái đuôi sam kia và cho tôi cũng ko quên món nợ với cô nàng Rosa… Rosa gì nhỉ? Chẳng nhớ nữa…..

[b][fly]End Yi Jung’s POV [/fly][/b]

Cả hai vợ chồng tay trong tay cùng đến bệnh viện thăm Emma nhưng cô vẫn còn đang hôn mê. Đến gần phòng bệnh của Emma thì cả hai tình cờ nghe được một cuộc đối thoại của hai cô y tá trực phòng:

-Tội cho cô bé quá! Tại vì shock quá nên mới động thai đấy! Cô y tá tóc ngắn hơn gấp nhẹ sổ theo dõi rồi nói:

-Đúng đấy, chắc anh chàng đó là bố đứa bé, mà hình như nổi tiếng lắm nên mới được lên tin tức như thế?

-Hình như là người Hàn Quốc, trông đẹp trai lắm! Còn cô nàng mà anh ta hôn trên mạng là Min Seo Hyun đấy! Cô y tá kia quay sang ngạc nhiên:

-Thế cậu quen cô ta à?

-Ko hẵn làm quen, chỉ là lúc mình sang Pháp công tác với bác sĩ Philip, cô ta chính là phu nhân của bạn bác sĩ. Mình nhớ đêm đó cô ta sinh, chính mình và bác sĩ đã đỡ cho đứa bé mà! Nhưng ngay khi sức khỏe cô ta hồi phục thì hình như hai vợ chồng gây gỗ thì phải, mấy bữa sau thì ko thấy cô ta nữa. Ko ngờ lại chạy sang Hàn Quốc, lại còn ôm hôn một anh chàng nữa!

-Vậy hóa ra chuyện tình tay tư à? Rắc rối nhỉ? Hèn chi mà cô bé này lại shock như vậy!

….. Ga Eul mở cửa bước vào và nói:

-Hai chị nói gì thế? Bạn của em, bạn ấy coi gì cơ? Hai cô gái bối rối nhìn nhau nhưng ánh mắt khẩn thiết của Ga Eul làm họ khá mủi lòng:

-Hôm đó Emma theo dõi tin tức trên mạng như thường lệ, lúc đó đến giờ uống thuốc nên chúng tôi có mặt ở đó. Lúc lướt qua mục tin quốc tế, có một tin cô Min Seo Hyun sau khi ly hôn đã đến gặp lại người tình cũ. Tôi chỉ thấy được mỗi tiêu đề đó thôi. Và sau đó thì Emma khóc rất nhiều và mọi chuyện mới thành ra thế.

Ga Eul ko nói gì mà chạy vào phòng nắm chặt tay của Emma và khóc:

-Ngốc, cậu ngốc lắm biết ko? Hai người đó ko như cậu nghĩ đâu mà, sao lại tự hành hạ mình ra nông nổi như thế chứ? Emma Caster cậu tỉnh dậy ngay cho mình, ko có gì mà! Cậu có nghe ko? Tỉnh dậy đi!

Yi Jung đi hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, có vẻ như anh chưa hiểu rõ lắm mọi chuyện nhưng chí ít anh cũng biết bố của sinh mạng nhỏ là ai, và tại sao anh lại có một cảm giác gần gủi với bé con đó như thế! Chắc có lẻ lớn lên cùng với bố của nó hay vì bé con có một cặp mắt sâu lắng như bạn của anh, Yoon Ji Hoo. Quay lại với Ga Eul, anh thấy cô gần như khóc ngất và cứ mãi gọi tên của Emma, anh đến bên cô và ôm cô vào lòng:

-Ga Eul à, bình tĩnh đi em! Ko sao đâu mà! Mọi chuyện sẽ ổn thôi, đừng khóc nữa em! Ga Eul vẫn ko thể ngăn dòng nước mắt ấy, càng nghĩ cô càng giận mình, đáng lẻ khi Seo Hyun nói với cô chuyện giữa cô và Ji Hoo đã thực sự kết thúc thì cô nên nói điều đó với Emma. Cô đã sợ, sợ Emma ko tin những lời nói đó, sợ rằng liệu ko có Seo Hyun thì Ji Hoo còn có thể yêu một người con gái khác hay ko? Những suy tư mâu thuẫn cứ bủa vây trong tâm trí cô, cô khóc, khóc thật nhiều rồi dần chìm vào giấc ngủ trong vòng tay của anh.

[b]====== Suy nghĩ [/b]của cô gái tên Shin Ah Ra thật quá ngây thơ, cô ta đã cố tình làm một vết nứt thật khéo trên sợi dây Angel để khi Guni đeo được một thời gian nó sẽ tự động bị đứt. Lúc Won Bin gọi điện hỏi về chuyện sữa lại sợi dây, cô ta đã cố ý kéo dài. Tối đó Won Bin đi bàn chuyện với một đối tác, cô ta lại cho người chặn đường và bắt cóc vị đối tác kia. Việc đó đã giữ chân anh cho đến trời sáng, cô ta từng bước một tạo nên một mối nghi ngờ giữa vợ chồng nhà họ Song. Cô ta đã điều tra kỹ việc Song Won Bin ko bao giờ ko về nhà từ khi cưới vợ, một bước tiến nhỏ làm cho Guni cảm thấy bất an. Cô ta đoán được vì lo cho vợ chắc chắn Won Bin sẽ giấu chuyện này, dù rằng người cô ta thuê bắt cóc đối tác của Won Bin cũng thuộc tay to mặt lớn trong thế giới ngầm, nhưng cô ta cũng bỏ ra khá nhiều tiền để thuyết phục họ làm việc này bởi chẳng ai muốn liều mạng đụng đến Prince Song. Họ chỉ đưa đối tác của anh bỏ vào một căn nhà hoang ven biển cốt để kéo thời gian. Và khi hai vợ chồng cũng nhau đi dự tiệc thì cô ta lại gọi cho Won Bin và bắt anh chờ rất lâu. Để rồi cô ta có thể ngang nhiên đến gặp Guni và thực hiện kế hoạch chia rẽ của mình.

[b][fly]Flash back[/fly][/b]

-Cô nói đi, tôi ko có thời gian. Guni vẫn tỏ ra bình tĩnh tiếp chuyện với Ah Ra, Ah Ra cười khẩy và nói:

-Cô thật ko muốn biết chồng mình đang giấu cô những gì sao? Cô còn nhớ đêm Won Bin ko về ko? Anh ấy đã ở bên tôi tối đó! Đêm đó tôi ko khỏe nên anh ấy phải ở lại chăm sóc tôi, chắc hẵn đêm đó cô chờ lâu lắm nhỉ? Guni mỉm cười nhìn cô ta:

-Cô gái, cô ko biết mình đang lừa phỉnh ai đâu! Tôi hiểu anh ấy hơn cô tưởng, dù đêm đó Won Bin ko về thì tôi cũng ko nghĩ anh ấy ở bên cạnh cô. Có một điều cô ko biết, mũi tôi rất nhạy và tôi thì ko cảm nhận được một tí mùi hương nào của cô cả.

Cô ta lúng túng nhìn Guni, cô ta ko dự đoán tình huống sẽ thành ra thế, thường thì khi nghe như vậy, một người vợ phải lồng lên và khóc lóc chứ, sao, sao con người này lại có thể bình tĩnh đến như vậy. Nhưng cô ta vẫn ngoan cố ko chịu thua:

-Ở bên cạnh anh ấy thì tôi phải sài mùi nước hoa khác chứ? Có thể mùi hôm đó quá nhẹ nên đã bay mất.

-Bingo, nhưng tôi cho cô biết. Hôm đó trên người Won Bin quả thực có mùi nước hoa, cô có biết đó là mùi gì ko? Chắc cô ko biết đâu nhỉ? Mùi hương trên người anh ấy là của tôi, ngay cả khi anh ấy về rất muộn thì tôi vẫn nhận ra mùi hương đó. Cô còn quá non tay khi giở trò đó với tôi. Cô bé, tôi khuyên cô nên đi nhanh đi, ko thì tôi ko dám chắc Won Bin sẽ làm gì cô đâu! Nói rồi cô gọi phục vụ và nói: “Tính tiền, bữa nay tôi sẽ đãi cô coi như một lời cảm ơn, nhờ cô mà tôi mới hiểu được mình tin tưởng anh ấy nhiều hơn tôi tưởng.” Ah Ra tức giận đứng lên bỏ về, cô ta ko nghĩ một kế hoạch cô ta tốn công trong suốt mấy tháng qua lại bị Guni lật ngửa bài như thế.

[b][fly]End flash. [/fly][/b]

Won Bin gác hết công việc và đẩy luôn cho Franciss để ở nhà chăm Guni, sau tối hôm đó anh cho người tống cổ cô ta về nước và chi phối giới đá quý của khu vực Châu Á và Châu Âu ko được bán những sản phẩm cho Shin Ah Ra thiết kế nữa. Anh bực bội vì hành động ngu xuẩn của cô ta làm anh một phen khốn đốn. Sau khi cho người điều tra Won Bin mới biết được cô ta đã từng học tại Shinwa và có lẻ vì một lý do nào đó mà cô ta tự tưởng tượng anh là của mình. Won Bin ko thể ngăn mình tha cho cô ta vì đã dám phá bỉnh cuộc sống hạnh phúc của anh. Còn 2 tháng nữa đến ngày sinh nên Won Bin lại càng theo sát Guni trong mọi hoạt động, nhưng cô lại lơ anh đi và muốn tự mình làm mọi việc. Đến ngày thứ 2 thì anh bắt đầu chịu ko nổi khi cô lại đòi tự nấu cháo thay vì để anh làm:

-Guni, em sao vậy? Em biết mọi chuyện là hiểu lầm vậy sao em cứ làm khó anh mãi thế? Nói anh nghe xem nào? Cô từ từ quay sang nhìn anh:

-Chịu ko nổi nên phải lên tiếng rồi à? Thế anh đã biết cảm giác khó chịu của em chưa? Anh giấu em mọi chuyện, làm cho em lo lắng, nếu từ đầu anh thành thật với em thì cô gái kia ko có cơ hội gây rối. Won Bin thở dài và tiến đến ôm trọn tấm lưng cô:

-Anh xin lỗi, anh ko muốn em lo. Tuy đêm đó ko nguy hiểm lắm nhưng anh vẫn sợ em lo, công việc của anh đôi lúc hơi mạo hiểm, anh ko muốn em lại nghĩ ngợi nhiều. Cô quay sang ôm lấy cổ anh và cười, nụ cười lại sáng và tươi như lúc trước:

-Em thà mình nghĩ ngợi nhiều nhưng hiểu mình đang nghĩ gì còn hơn phải đón già đón non. Anh có biết chuyện của anh mà em phải nghe từ người khác thì rất khó chịu ko? Dù em biết cô ta đang nói dối nhưng em vẫn rất khó chịu. Hứa với em, đừng giấu em gì nữa! Một giọt nước mắt khẻ rơi làm tim anh đau xót, anh vuốt nhẹ chúng và cười với cô:

-Đúng là vợ anh ghen rồi, anh hứa sẽ ko để em lo nữa đâu! Nhưng dù sao anh rất vui khi em đã tin tưởng anh. Anh vòng tay siết chặt cô vào mình, cả hai mỉm cười hạnh phúc trong cái ôm siết, niềm tin vào tình yêu có sức mạnh kỳ lạ hay do chính con của họ là một chất keo dính vững mạnh cho bố mẹ của chúng.

Về phần Ji Hoo, khi tin tức đó được đăng thì ko ít phóng viên ồ ạt kéo đến trường đại học, bảo tàng So Am để hòng săn tin. Anh thấy khó chịu khi đọc bài báo đó, những bài viết phỏng đoán, nhưng điều anh lo hơn nữa là liệu Emma có vô tình đọc được chúng hay ko? Anh dành cả ngày ngồi trong phòng làm việc mãi lo lắng về chuyện đó, và rồi một quyết định lóe lên trong đầu anh, anh đang tự hỏi liệu có quá nhanh hay ko? Liệu nó có thành một sai lầm nữa hay ko?

###

END CHAP 5

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s